Chương 17
cô đặc biệt chậm, bồi hồi rất lâu ở cửa lớp 12 7 mới nhẹ nhàng gõ cửa.
Cửa mở, giáo viên đang dạy đưa mắt nhìn sang.
Dư Ngâm nói rõ mục đích, giáo viên gật đầu, hỏi giúp cô một câu ai là cán sự môn Lý của lớp 12 7.
Thoáng chốc, ánh mắt mọi người đều tụ tập nhìn về phía sau, kể cả Dư Ngâm, cùng rơi vào vị trí cuối cùng cạnh cửa sổ.
Hai nam sinh đều đang ngủ, dưới ánh nắng sớm dịu dàng, chỉ có thể nhìn thấy rõ hai cái đầu lông xù xoay trái xoay phải.
Giáo viên bất đắc dĩ, cũng không tiếp tục giảng bài, ra hiệu Dư Ngâm tự mình đi vào gọi người.
Cô là người lớp khác, tùy tiện đánh thức người ta thì quá ngại, nhưng ở trước mắt bao người mà từ chối giáo viên thì chắc chắn càng ngại hơn.
Dư Ngâm kiên trì đi vào.
Nhưng càng đến gần, càng cảm thấy bóng người ngồi gần lối đi kia quen thuộc.
Khi cô dừng bước trước mặt anh, rốt cuộc cũng thấy rõ khuôn mặt với sống mũi cao thẳng kia.
Không ngờ lại chính là Lục Ngọc Trạo mà cô tránh còn không kịp.
Sắc mặt Dư Ngâm thoáng chốc trắng bệch.
Tim cô đập nhanh đến mức sắp văng ra khỏi lồng ngực, máu toàn thân đều đang kinh hoảng sôi trào, rất muốn quay người bỏ đi, nhưng cô là một người nhút nhát.
Cô nhanh chóng bình tĩnh lại, chỉ có thể cầu nguyện cán sự môn Lý lớp 12 7 là nam sinh đang ngủ bên cạnh anh.
Cô lật mu bàn tay, dùng khớp ngón tay cong lại, gõ nhẹ lên mặt bàn của nam sinh kia.
Gần như cùng lúc, đối phương nhíu mày ngồi dậy.
Mắt cậu ta là mắt phượng hơi xếch, nheo mắt liếc người, khí chất ngược lại có nét giống Lục Ngọc Trạo, đều rất không khách khí.
Trong lòng Dư Ngâm run lên, cố ý hạ giọng "Cô giáo Trần Ngọc Châu bảo tớ tới tìm cậu lấy đề thi Vật Lý..." Đàm Nhiêu vẻ mặt không có thay đổi gì, đưa tay tùy tiện mò vào trong ngăn bàn lấy ra một xấp đề dày cộp.
Cậu ta không nói gì, dùng ánh mắt ra hiệu Dư Ngâm tự xem.
"..." Bây giờ Dư Ngâm căn bản không quan tâm đến tính tình của bạn học này thế nào, giờ phút này là ngủ chưa đủ hay tính nết xấu, cô chỉ sợ đánh thức Lục Ngọc Trạo như sư tử đang ngủ say bên cạnh kia.
Cô sốt ruột, tay lật xem đề thi đều hơi run rẩy.
Sau khi nhìn thấy tiêu đề là môn Vật Lý, cô liên tục gật đầu "Là cái này...
Cảm ơn." Thậm chí không đếm số lượng, cô ước lượng lấy một xấp nhỏ, xoay người liền muốn đi.
Cổ tay mảnh khảnh bị nắm chặt lấy.
Da thịt tiếp xúc như bị lửa thiêu đốt, nóng đến mức tim cô hẫng một nhịp.
Cô hoảng hốt quay đầu, đối diện với một đôi mắt đen láy mệt mỏi, đang nhìn cô chằm chằm, không mang theo chút mơ màng nào của người mới ngủ dậy, giống như đã tỉnh từ lâụ "Người cô tìm là tôi." Giọng nói lúc mới ngủ dậy của Lục Ngọc Trạo trầm thấp lười biếng, mang theo chút ý tứ trêu chọc gây khó dễ.
Dư Ngâm nghe ra được.
Cánh tay cô âm thầm gồng lên, bất động thanh sắc lùi về saụ Lục Ngọc Trạo liền buông cô ra, giống như cú kéo vừa rồi chỉ là tiện tay giữ người lại.
Cô không muốn nói chuyện với anh, cũng không nhìn anh, rũ mắt xuống, giọng nói nhẹ đến mức sắp không nghe thấy "Giáo viên bảo tôi tới lấy...
bây giờ đang cần dùng gấp." Dùng thân phận giáo viên ép anh.
Nào ngờ Lục Ngọc Trạo căn