Ông thường xuyên ra vào thị trấn nên rất quen thuộc địa hình xung quanh.
Ông rành đường chỉ “Nếu muốn vào ra huyện thành, tuyệt đối không được đi con đường phía Bắc.”
Con đường đó là đường tắt nhưng rất vắng vẻ, vì phía Bắc thực sự có một ổ thổ phỉ.
“Mấy tên thổ phỉ đó tính tình kỳ quái, hành tung bất định, thường xuyên len lỏi ngoài thị trấn. Người dân khi đi con đường phía Bắc mà không gặp chuyện, đa phần là vì bọn chúng chưa quay về, có thể vẫn đang săn cướp bên ngoài.”
Từ Lão bá chỉ về phía Tây xa hơn “Nếu muốn an toàn, hãy đi phía Tây, tuyệt đối không đi phía Bắc.”
Biết gần đây thực sự có một ổ thổ phỉ, tim Chức Vụ mới dần bình ổn lại. Suy nghĩ vừa rồi khiến nàng căng thẳng, nhưng giờ nàng lại nghĩ do phía quan phủ sai sót, chắc là Thái tử ở trong ổ cướp sắp được cứu rồi, thôn làng vẫn là nơi yên bình.
Lúc Chức Vụ về đến nhà đã tờ mờ tối.
Chức Vụ chưa vào nhà đã ngửi thấy mùi cơm chín thơm ngào ngạt, dĩ nhiên là trượng phu dưỡng bệnh trong nhà đã nấu cơm nước xong xuôi.
Sau bữa cơm tối, Yến Ân uống hết liều thuốc bổ, Chức Vụ mới chậm chạp nhận ra hôm nay y im lặng lạ thường.
Khuôn mặt lạnh lùng như sương tuyết của trượng phu vốn đã mang vẻ cô đơn, hôm nay lại như thêm phần uể oải.
Dù đang thất thần nhưng nàng vẫn vô thức đến trước mặt y.
Nàng theo thói quen nắm lấy tay y, để những ngón tay ấm áp mềm mại thăm dò cổ tay y.
Xác nhận nhiệt độ bình thường, biết y không bị sốt, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến quyết định hôm nay, Chức Vụ lén lút quan sát sắc mặt của trượng phu, suy nghĩ một lúc mới hỏi thăm dò.
"Phu quân, gần đây trong làng không yên bình lắm, thiếp muốn về thăm nhà mẹ đẻ một chuyến... “
“Phu quân có muốn đi cùng không?"
Yến Ân vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, suy nghĩ về những quân cờ hiện có trong tay.
Nhận thấy động tác của nàng, y chầm chậm mở mắt, ánh mắt dừng lại trên người Chức Vụ.
Người của y vẫn chưa đến.
Cách liên lạc duy nhất cần đảm bảo người của y phải ở trong phạm vi trấn Tiểu Thạch thì mới cảm ứng được...
Nếu không thì sẽ lãng phí ống trúc tín hiệu cuối cùng.
Y từ từ hạ mắt, nhìn nữ nhân trước mặt nhìn y với ánh mắt thương xót. Vốn dĩ y không thể hiểu được cảm xúc không cần thiết này...
Nhưng lúc này, y cần nàng tiếp tục ngây thơ vô tri và tin tưởng tuyệt đối y là trượng phu nàng.
Như trước đây, khi nhìn thấy vết thương trên đầu gối của y, dù người đau là y, nhưng đôi mắt đẹp của nàng lại tràn đầy nước mắt.
Đối diện với ánh mắt dò hỏi của nàng, tay Yến Ân chỉ gõ nhẹ lên bàn.
Lúc dây thần kinh Chức Vụ căng ra, y mới mở miệng đáp một chữ “Được”.
Yến Ân ra vẻ vô tình tiết lộ rằng quê hương của họ ở Mai trấn.
Y nhìn nàng, giọng điệu ấm áp nói “Lâu rồi chúng ta chưa về đó.”
Chức Vụ thấy y không phản đối liền thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nhớ nguyên chủ và trượng phu là đồng hương nên đề nghị về thăm nhà mẹ đẻ chỉ là một cái cớ.
Mục đích thực sự là thuận tiện trao y cho người nhà y.
Dù làm như vậy có thể bị xem là bỏ rơi trượng phụ
Nhưng nếu y có người thân chăm sóc thì khi nàng đưa ra thư hoà ly cũng sẽ không làm y tổn thương quá nhiềụ
Nghe phu quân nhắc đến “Mai trấn”, Chức Vụ không chỉ không nghi ngờ mà còn tin tưởng hoàn toàn.
Nàng đã suy nghĩ kỹ càng, ngoài miệng thì dịu dàng nói "Chúng ta có thể thu dọn đồ đạc trước, đợi khi phong ba trong thôn lắng xuống rồi rời đi."
Yến Ân thấy vậy càng chắc chắn nàng thật sự không nhớ gì cả.
Ở Mai trấn có người của y.
Khi bước chân vào địa phận Mai trấn, người của Yến Ân sẽ tìm thấy y ngay lập tức.
Sau đó nàng sẽ thực sự trở thành con cờ trong tay y.