Chương 16
mái tóc mẹ lại thêm vài sợi bạc, Mạnh Hàm Tịch đứng ở phòng khách, sống mũi bắt đầu cay cay “Mẹ, con nhớ mẹ.” Tại sao chỉ sau một giấc ngủ, cô đã không còn cách nào như trước kia, tùy hứng làm nũng trong lòng bố mẹ nữa...
“Con đâu phải nhớ mẹ, là thèm ăn thì có.” Mẹ Mạnh cười nói, “Tối qua mẹ vừa nhắn trong nhóm gia đình là mua ít yến sào cho con, không ngờ hôm nay con đã ngửi mùi chạy về rồi.” Mạnh Hàm Tịch khoác tay bà, nũng nịu “Con không phải về để ăn yến đâu, con muốn ăn cá chua ngọt mẹ nấu, ở ngoài không ăn được ngon vậy.” “Được thôi, trưa ở lại ăn cơm, muốn ăn gì mẹ nấu cho con.” “Không vội đâu ạ, lần này con về định ở lại hai hôm.” “Sao lại muốn về ở nữa?” Mẹ Mạnh cau mày, “Tịch Tịch...” Mạnh Hàm Tịch không đợi bà nói hết, hai bước thành một chạy vọt lên lầụ Mẹ Mạnh đau đầu lẩm bẩm phía sau “Con bé này, lấy chồng rồi mà vẫn hấp tấp như ngày nào.” Mạnh Hàm Tịch vặn tay nắm cửa, trở về phòng mình.
Cô thở gấp, trước tiên đảo mắt nhìn quanh một vòng, phát hiện ngoài mấy món trưng bày trên tủ nhiều hơn chút thì những thứ khác chẳng khác gì.
Môi trường quen thuộc khiến người ta thả lỏng hơn nhiềụ Mạnh Hàm Tịch ngồi trước bàn, lặng lẽ ngẩn người một lúc.
Kéo ngăn kéo ra, trong góc vẫn còn vỏ bút rỗng trước đây dùng hết mà không nỡ vứt.
Hồi trước cứ đụng tới bài tập là Mạnh Hàm Tịch đau đầụ Cô tự nhận mình đầu óc không nhanh nhạy, ngoài gia cảnh tốt hơn người thường một chút thì cái gì cũng kém toán không giỏi, tính gì cũng không rõ; thể dục cũng tệ, lần nào trên sân cũng chạy chậm như rùa, luôn bị bạn nữ vượt vòng.
Lớn lên trong yêu thương, Mạnh Hàm Tịch chưa từng tự ti.
Cô có nhân duyên tốt, tính cách hoạt bát, cả nam lẫn nữ đều thích cô.
Biết cô mê đồ ăn vặt, ngăn kéo của cô thường bị nhét đầy các loại kẹo bánh và điểm tâm nhỏ, còn có cả thiệp tỏ tình.
Nhưng Mạnh Hàm Tịch chẳng chọn ai, cứ nhất quyết chủ động theo đuổi Thẩm Diễn nan người luôn một mình một kiểu, trông có vẻ rất khó gần.
Khi ấy chẳng ai coi trọng cô, dù sao thiên chi kiêu tử trong mắt chỉ có sách vở và tri thức, xem thường chuyện yêu đương nam nữ của người thường.
Mạnh Hàm Tịch mềm mỏng cứng rắn đủ kiểu suốt mấy tháng, khó khăn lắm mới đợi được Thẩm Diễn nhả lời, anh trầm mặt gọi “Bạn học Mạnh.” Thẩm Diễn nói với cô một tràng đạo lý, vẻ mặt nghiêm túc, rằng cô còn nhỏ, chưa hiểu chữ “thích” nghĩa là gì; rõ ràng chỉ gặp nhau vài lần, còn chưa hiểu con người anh thì thích từ đâu ra?
Anh không chấp nhận kiểu tỏ tình lãng phí thời gian này, cũng hy vọng sau này Mạnh Hàm Tịch có thể nghiêm túc với chữ “thích”.
Mạnh Hàm Tịch bị lời anh làm cho choáng váng.
Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng tủi thân đến thế, nước mắt rơi như chuỗi ngọc đứt dây “Cậu còn không cho tớ cơ hội thể hiện, sao cậu biết tớ không thật lòng với cậu?” Trên sân thể thao người tới người lui, cô vừa khóc đã lập tức kéo theo vô số ánh mắt dò xét.
Thẩm Diễn đứng cũng dở đi cũng dở, cuối cùng móc một gói khăn giấy trong túi đưa cho cô.
Mạnh Hàm Tịch sụt sịt mũi, không nhận khăn, ngược lại tiện tay nắm lấy tay anh “Vậy nghĩa là cậu đồng ý làm bạn trai tớ rồi à?” Đầu ngón tay