A Cửu ngơ ngác hỏi, Ly Xuân kiên nhẫn giải thích: “Trước khi tiên đế băng hà triều chính đã loạn. Lúc tiên đế băng hà lại chưa lập Thái tử, chư vương từng người phân đất, đều có ý xưng đế. Có điều trong mấy thập niên qua đã có không ít các tiên sinh đưa ra quan điểm dân là trọng hơn cả, xã tắc đứng sau, vua còn nhẹ hơn* tạo nên tân pháp
(luật mới)
, cải cách Đế chính*, đó được gọi là Tân Chính.”
*Dân là trọng hơn cả, xã tắc đứng sau, vua còn nhẹ hơn (民为贵, 社稷次之, 君为轻): câu nói của Mạnh Tử
*đế chính: việc chính trị của đất nước, của đế vương
A Cửu nháy mắt nhìn Ly Xuân, vẻ mặt hoang mang nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Giống như những thứ trong thư phòng của A Xuân viết, hoàng quyền cần có quy phạm, nên lập ra tân pháp mời Hoàng đế đồng quản, cũng thiết lập nghị viện, tuyển chọn sĩ tử từ các nơi để bàn bạc Đế chính?”
Nghe A Cửu nói những điều này một cách rõ ràng như vậy, Ly Xuân khá kinh ngạc, sau đó hơi mỉm cười, gật đầu nói: “A Cửu thật thông minh.”
“Nhưng như thế không phải rất kì quái sao?”
A Cửu càng hoang mang: “Vốn dĩ thiên hạ không phải đều là của Hoàng đế sao, hắn nói một là một, hai là hai, chỉ cần đầu óc hắn tinh tường thì chuyện gì cũng có thể nhanh chóng giải quyết tốt rồi. Đám sĩ tử có thực quyền mồm năm miệng mười, nếu mỗi người vì vấn đề rcá nhân mà kéo chuyện quan trọng dây dưa dây cà, lại lập pháp quản Hoàng thượng chẳng thể làm này làm kia, thế thì làm sao triều chính có thể trở nên tốt được?”
“Có lẽ sẽ có loại khuyết điểm này, nhưng mọi chuyện không phải như thế.”
*Đế tập: chế độ quyền lực tập trung trong tay Hoàng đế
*quốc tộ: vận mệnh quốc gia
“Quyền lực của Hoàng đế không phải được trời ban sao? Dựa vào cái gì để dùng luật pháp của người trần ép hắn vào khuôn phép? Huống chi làm thế sẽ bị người khác ràng buộc, làm việc vướng víu chân tay, ai sẽ đồng ý chứ?”
A Cửu nói những lời hùng hồn đầy lý lẽ, Ly Xuân không phản bác, chỉ thản nhiên nói: “Chế độ Đế tập đã kéo dài cả nghìn năm, muốn mời đế vương nhượng quyền đúng là không dễ. Nhưng thiên hạ đại loạn đã lâu, lòng người chờ mong sự thay đổi. Mặc dù luận điểm của mọi người trong việc này không đồng nhất, nhưng đều có ý thích hợp. Huống chi Úy vương ở Đôn Thịnh Thành từng tỏ ý rằng nếu ngài ấy có thể kế thừa ngai vị thì sẽ tìm cách đưa Tân chính vào nghị triều, cho người ta không ít hi vọng.”
Loại tư duy Tân chính muốn lập pháp quy phạm hoàng quyền, phân quyền cho các sĩ tử bàn bạc, thậm chí cải biến triều chính này đúng là quá mức mới mẻ và khác lạ ở thời đại này. Ngay cả A Cửu ngốc nghếch cũng biết con đường này khó đi. Nhưng dù cho khó khăn thì nàng vẫn muốn bước từng bước một tiến tới thời đại như thế.
Dù vậy, số nữ tử có thể ra vào thư viện vẫn ít ỏi như xưa. Trong bối cảnh chư hùng từng người xưng vương, nơi chính thức có thư viện cho nữ cũng chỉ có địa phận của Ly vương và Đôn Thịnh Thành - nơi Úy vương cai quản.