⬅ Trước Tiếp ➡

giọng nói chăm chăm nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch.
Anh mở cửa bước xuống xe, đi đến trước mặt Thư Căng, hai tay đút túi quần.
Anh hơi cúi người, khuôn mặt ranh mãnh như cáo tiến gần sát mặt cô, nở nụ cười hờ hững, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn “Hình như trợ lý Thư có vẻ sợ tôi.” Thư Căng vô thức lùi lại.
Người đàn ông mặc một bộ đồ đen thoải mái, mái tóc nâu được chải chuốt gọn gàng, ánh mắt đầy thích thú, môi hồng khẽ cong, má phải thấp thoáng lúm đồng tiền.
Vô tình họ đứng ngay dưới ngọn đèn đường, ánh sáng mờ nhạt hắt xuống, khuôn mặt người đàn ông bị khuất sáng, mặc dù đang cười nhưng lại khiến người khác cảm nhận được mùi nguy hiểm tỏa ra trên người anh.
Ký ức hoang đường của đêm hôm qua lại hiện lên trong đầu cô, trái tim Thư Căng đập dồn dập, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Cô suy nghĩ nên nói thế nào nhưng chỉ chật vật thốt ra một câu “Không có…” Người đàn ông “ừm” một tiếng nghiền ngẫm, hứng thú nhìn cô như thể đang quan sát con mồi.
Thư Căng run rẩy trước ánh mắt nóng rực của người đàn ông.
Cô nuốt nước miếng, cực lực áp chế sự sợ hãi trong lòng, cố gắng nói một cách trôi chảy “Tổng giám đốc Thích tìm tôi có… có việc gì không…” “Tổng giám đốc Thích?” Thích Thời Yến nhướn mày, lặp lại xưng hô, sau đó vờ như chấp nhận một cách miễn cưỡng “Cũng được, không có chuyện gì, chỉ là muốn trợ lý Thư giải thích về chuyện đêm hôm trước ấy mà.” Sắc mặt Thư Căng lập tức trắng bệch, hàng mi khẽ run, như con bướm dính vào mạng nhện.
Cô rũ mắt, giọng nói trở nên run rẩy “Xin… xin lỗi, tổng giám đốc Thích, tôi… đêm đó tôi bị bỏ thuốc, tôi… tôi không phải…” Thư Căng không biết nên trần thuật chuyện xảy ra ngày hôm qua như thế nào.
Cô không chắc ly rượu bị bỏ thuốc đó là cho cô hay do cô uống nhầm.
Tại một nơi hào nhoáng như vậy thì ai lại dám làm chuyện đê hèn đó chứ.
Cô không thể đi điều tra, mà cho dù có điều tra ra được cũng không thể làm gì, dù sao từ trước tới nay kẻ yếu thế chỉ là đối tượng giải trí cho kẻ mạnh.
… Sổ tay tâm sự tuổi hồng của Thích Thời Yến Ngày 22 tháng 03 năm 2023 Hôm nay Căng Căng ở nhà cả ngày, không có đi làm.
Liệu có phải cô ấy thấy buồn lắm không… Chỉ có điều, người mất lý trí chỉ có mình cô, Thích Thời Yến hoàn toàn tỉnh táo, anh có thể đẩy cô ra mà.
Nhưng anh lại không đẩy.
Lý do cũng không khó đoán, anh là một tay chơi luôn thích phụ nữ vây quanh, sao có thể đẩy một cô gái tự dâng mình đến cửa, đã vậy còn là một cô gái xinh đẹp nữa chứ.
Cô trở thành người bị hại duy nhất trong chuyện này, ít nhất là cô nghĩ vậy.
Nhưng cô không dám xem Thích Thời Yến là người được lợi, dù sao anh cũng không thiếu những “món lợi” giống như vậy.
Cho nên cô chỉ có thể đảm nhận vai diễn người tấn công bị động mà thôi.
Bởi vì cô muốn nhanh chóng quên sạch đoạn ký ức không vui này.
“Ồ… nhưng tôi vô tội mà.” Thích Thời Yến dường như không thèm để ý chuyện “bỏ thuốc”, chỉ khư khư dáng vẻ đáng thương vì bị bỏ rơi “Trợ lý Thư lợi dụng tôi làm thuốc giải, hôm sau tỉnh dậy lại không nhận được một lời cảm ơn, tôi cảm thấy bị tổn thương đấy.” Thư Căng ngước mắt nhìn anh không biết nói gì.
Tuy biết rằng, lấy


⬅ Trước Tiếp ➡