Chu Phương mặt có chút hồng, nói “Cảm ơn học trưởng.”
“Khách khí rồi.”
Chỉ chốc lát sau, phía sau truyền đến tiếng bước chân, Lâm Phiêu mỉm cười nói, “Ai, thật trùng hợp, đi bộ trở về sao?” Vài người quay đầu lại nhìn qua, Lâm Phiêu kéo cánh tay Ứng Hạo theo ở phía sau, Ứng Hạo tay cắm ở túi quần, mặt mày ẩn ở dưới bóng cây, vài phần lười nhác vài phần sắc bén, anh không có biểu tình gì hướng Chu Ngạn Đường Tuyển gật đầụ
Mạnh Thiển Thiển thực nhanh đầu quay lại, nghiêm túc nhìn đường về trường học.
Thường Tuệ Tuệ gắt gao mà dựa vào trên vai cô, trong miệng hừ, “Nếu đây là một lần cuối cùng, trước khi ngươi rời đi, có thể không để mình đem chuyện xưa trọng viết....”
“Mưa đã tạnh trên không trung giống như nước mắt xoay quanh ở hốc mắt....” Mùa thu làm ấm người đi đường, tiếng hát thế nhưng thật dễ nghe, người nghe đều an tĩnh.
Chỉ có tiếng bước chân nhỏ vụn ẩn ẩn vang lên, Thường Tuệ Tuệ ôm lấy Mạnh Thiển Thiển, “Thiển Thiển, cậu có nghĩ tới bạn trai cũ hay không? Cậu cảm thấy hắn ta sẽ nhớ cậu không? Các cậu về sau còn sẽ gặp lại không?”
Lời này vừa ra, liền tiếng bước chân cũng chưa. Mạnh Thiển Thiển hãi hùng khiếp vía, theo phản xạ mà che lại miệng cô ấy, cô nghe thấy được tiếng bước chân phía sau cũng tựa hồ cũng tạm dừng.
“Ngô ngô ngô, Thiển ngô Thiển, hắn ta còn yêu ngô yêu không ngô yêu cậu a nan ngô ngô ngô ngô ngô ngô.” Mạnh Thiển Thiển nhắm mắt lại, toàn bộ thế giới phảng phất như an tĩnh.
Cô không có quay đầu lại, không biết biểu tình Ứng Hạo như thế nào.
Đỉnh đầu ấm áp, cô ngẩng đầu nhìn lại, Chu Ngạn cười nhìn cô, hỏi “Thiển Thiển, em có bí mật.”
Mạnh Thiển Thiển chỉ nghĩ một lòng đâm chết Thường Tuệ Tuệ.
Đường Tuyển tấm tắc vài tiếng, nói “Học muội, ngại ngùng, chúng tôi đều nghe được.”
Mạnh Thiển Thiển “.....”
Đoàn người tiếp tục đi về phía trước, tiếng bước chân lại vang, Lâm Phiêu không nhịn được liếc mắt nhìn nam sinh bên cạnh, Ứng Hạo không có biểu tình gì, tay cắm ở túi quần, trong miệng ngậm một viên kẹo bạc hà ,cằm giật giật, nhìn dáng vẻở đó nhai nhai.
Không có nhìn Mạnh Thiển Thiển bên kia, làm như không nghe được đối thoại của bọn họ.
Lâm Phiêu cười một cái, nghĩ thầm chính mình nghĩ nhiềụ
Thực nhanh, đoàn người từ Cửa Tây tiến vào, mơ hồ nhưng nghe thấy tiếng mèo con kêu, “Meow meow ” ở trong trời đêm có vẻ phá lệ mềm yếu, phá lệ đáng thương.
Thường Tuệ Tuệ giãy giụa nghĩ nhanh chân đến xem, Diệp Lam ấn xuống bả vai cô ấy, cứng rắn kéo cô ấy rời đi. Thường Tuệ Tuệ khóc kêu, “Thật đáng thương , thật đáng thương, chúng nó đang tìm mẹ, chị chính là mẹ các em, mẹ tới đây.”
Một đám người không nhịn được cười lên, Mạnh Thiển Thiển thật sự là kéo không đực Thường Tuệ Tuệ, chỉ có thể mang theo cô ấy, đi hướng phòng cho mèo. Chu Ngạn cùng Đường Tuyển cũng đều đuổi kịp.
Lâm Phiêu dừng một chút, cô ta xác thật không có tình yêu động vật gì, cũng không nghĩ đi xem mèo, cô ta ôm lấy cánh tay Ứng Hạo kéo hướng ký túc xá đi đến, xem như bọn họ tách ra.
Ứng Hạo chân dài đã đi hướng phòng cho mèo, bị Lâm Phiêu một phen túm lấy, bước chân anh hơi ngừng lại, kẹo bạc hà trong cổ họng nuốt xuống, anh rũ mắt nhìn Lâm Phiêụ
Ánh trăng lạnh lẽo, làm anh thoạt nhìn cũng xa cách vài phần, nhìn cô ta cũng giống như chăm .
Lâm Phiêu mang theo vài phần làm nũng, “Chúng ta về ký túc xá đi?”
“Tốt.”
Chỉ dừng một chút, Ứng Hạo thu hồi tầm mắt, xoay người đi hướng con đường khác, hướng ký túc xá nữ mà đi. Tiếng kêu mèo con như cũ loáng thoáng truyền đến, cũng truyền đến thanh âm nữ sinh dễ nghe trong phòng.
“Thường Tuệ Tuệ, cậu không cần bắt đuôi nó, cẩn thận nó cắn Đây là tiểu quất, không phải tiểu bạch, không cần gọi bậy......” Mơ hồ có thể tưởng tượng kia một một gương mặt đẹp muốn tức hộc máụ