⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Việt sẽ khóc thút thít vì bị kẹp cửa vào ngón chân, vì nước tắm quá nóng mà hét to, nhưng những chuyện tương tự khi xảy ra trên người Thẩm Ngang, cậu sẽ không làm ra những phản ứng sinh lý tương tự.
Khi Dịch Khuynh và ba cô mới dọn đến, Thẩm Ngang đã trưởng thành sớm và biết nên ngụy trang như thế nào để tạo ra những phản ứng "bình thường" như Thẩm Việt.
Ngay từ đầu Dịch Khuynh cũng giống những người khác, không phát hiện ra điều gì.
Mãi cho đến một ngày, khi Thẩm Việt làm bài tập thủ công ở trường, không cẩn bị dao trang trí đã rỉ sét cắt trúng ngón tay, khóc òa lên.
Lúc ấy mẹ Thẩm đang đi làm, ba Thẩm sợ đến mức nhanh chóng ôm Thẩm Việt đến bệnh viện tiêm thuốc cảm, bối rối giao Thẩm Ngang cho Dịch Khuynh, người ở dưới lâu khá thân thiết với hai anh em.
Thẩm Ngang nhìn ba và anh trai đi ra ngoài, đúng lúc lại thấy trên bàn nhà Dịch Khuynh cũng có một con dao trang trí tương tự, không có bị gỉ, là một lưỡi dao sắc bén trắng tinh.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi Dịch Khuynh đi lấy trái cây rồi quay trở lại, Thẩm Ngang đã dùng con dao trang trí cắt đứt ngón tay mình, máu tươi chảy ra.
Dịch Khuynh quay lại quá đột ngột, thậm chí Thẩm Ngang còn chưa kịp học theo Thẩm Việt khóc oà lên thì đã bị cô bắt gặp.
Dịch Khuynh lúc ấy vẫn còn là học sinh tiểu học bị cậu làm cho sợ đến mức mặt tím tái cả đi, vừa khóc vừa quay số điện thoại ở nhà, suýt nữa đã không phân biệt được 110 với 120 1 .
1 110 số gọi cảnh sát; 120 số gọi cấp cứụ
Thẩm Ngang không cảm thấy đau, thờ ơ với tất cả, cậu chăm chú nhìn vào cái mũi đỏ hồng lên vì khóc của Dịch Khuynh, khó hiểu hỏi "Chị thấy đau à?"
Thẩm Việt cảm thấy đau là khi khóc to như vậy.
Dịch Khuynh không để ý tới cậu, lấy khăn giấy cầm máu cho cậu, miệng cứ lải nhải ba chữ "Em đừng chết".
Thẩm Ngang năm tuổi không hiểu "chết" là gì, cậu chỉ biết thế nào là "đaú từ phản ứng của Thẩm Việt mà thôi.
Nên như một lẽ đương nhiên, cậu cảm thấy Dịch Khuynh đau là do cậu gây ra.
Cậu không hiểu lắm mối liên hệ này nhưng cậu cảm thấy chắc là do mình sai.
"Không sao đâu, em không đaụ" Vì vậy Thẩm Ngang bèn an ủi Dịch Khuynh, "Hơn nữa trước kia, những lúc như vậy ba mẹ cũng không khóc như chị."
Dịch Khuynh mất một lúc lâu mới hiểu được lời cậu nói "... Chú dì không biết sao?"
Thẩm Ngang gật đầụ Cậu rất bình tĩnh chỉ vào bản thân mình "Bởi vì em không bình thường."
Dịch Khuynh ngơ ngác nhìn cậu một lát, ôm cậu vào lòng như muốn dùng hai tay chở che cho cậụ
"Nhưng lần này bọn họ sẽ biết." Thẩm Ngang lại nói.
"......" Dịch Khuynh khẽ cắn môi, hạ quyết tâm, "Nếu em không muốn cho bọn họ biết thì chúng ta không nói gì hết nhé. Nhưng em cũng phải đồng ý với chị một việc."
Thẩm Ngang đồng ý, nhưng vào thời điểm đó cậu cũng không hiểu điều đó có nghĩa là gì.
Tuy nhiên lần ấy cậu thật sự không bị lộ, bởi vì Dịch Khuynh đã nói với mọi người rằng ngón tay Thẩm Ngang bị thương là do cô bướng bỉnh nghịch dao.
Ba mẹ Thẩm không hề tức giận, chủ yếu là so với hai cậu bé khỏe mạnh, Dịch Khuynh khóc quá đau lòng.
Nhưng ba Dịch tất tưởi chạy về lại vô cùng tức giận, hung dữ mắng Dịch Khuynh một trận, trịnh trọng bắt cô xin lỗi, sau đó còn chủ động thanh toán toàn bộ tiền thuốc men.
Sau hôm ấy, mấy ngày liền Thẩm Ngang không gặp được Dịch Khuynh.
Cuối cùng là tự cậu sau khi tan học về nhà xuống dưới lầu gõ cửa nhà cô.
Mở cửa chính là ba của Dịch Khuynh, khi ông nhìn thấy Thẩm Ngang còn hơn sửng sốt, theo bản năng đi tìm bóng dáng người lớn sau lưng cậụ
"Cháu tới tìm Dịch Khuynh ạ." Thẩm Ngang ngẩng đầu nói.
Ba Dịch do dự rồi vẫn để cậu vào nhà, chỉ vào phòng của Dịch Khuynh "Con bé đang làm bài tập... Hai đứa không được chơi đồ vật nguy hiểm, có biết không?"
⬅ Trước Tiếp ➡