Tất nhiên, dì giúp việc Dịch Khuynh thuê trước đó không thể chuyển nhà cùng với cô, nên đến thành phố Dung nhiều ngày rồi mà cô vẫn phải ăn cơm hộp.
Dịch Khuynh thở dài Tiếc rằng cô không thể thuê một nam sinh viên vừa mới trưởng thành làm việc nhà giúp mình.
Thẩm Ngang không để Dịch Khuynh phụ giúp, cậu kiên định ấn mạnh Dịch Khuynh xuống ghế, nhanh nhẹn dọn dẹp bát đĩa cho vào máy rửa bát, rồi lại dọn sạch đống rác trong ngày.
Xong xuôi mọi thứ, Dịch Khuynh nhìn thời gian đã sắp đến lúc, chủ động chào tạm biệt "Chị với em cùng đi vứt rác nhé? Chị cầm giúp em."
Thẩm Ngang nói được, chọn bao nilon nhẹ nhất trong tay đưa cho Dịch Khuynh "Vậy chị cầm cái này đi."
Vừa ra đến cửa, Thẩm Ngang còn nhìn thoáng qua di động.
Dường như Dịch Khuynh thấy cậu đã tắt một cuộc điện thoại, nhưng cũng không hỏi nhiều, cầm theo túi rác đi vào thang máy với Thẩm Ngang.
Thang máy xuống đến lầu một, Dịch Khuynh bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng người nào đó cười to đàm luận không kiêng nể gì.
Cô nghi ngờ quay đầu lại hỏi người bên cạnh "Thẩm Ngang, em nghe thấy gì không?"
Thẩm Ngang ngơ ngẩn khẽ "Hả?", rồi lại chợt tỉnh ra, nói "Thang máy cách âm không tốt lắm, có lẽ người bên ngoài đang xem phim."
"Không biết mở loa nhỏ đi sao..." Dịch Khuynh cảm thấy bất mãn với hành vi không có đạo đức công cộng này, thì thào oán giận.
Hai người đã trao đổi cách thức liên lạc từ sớm, nhưng khi Dịch Khuynh vừa lên xe, Thẩm Ngang như nghĩ tới cái gì đó, lại khom lưng gõ cửa sổ xe cô.
Dịch Khuynh hạ cửa kính xe xuống, thấy cậu chớp mắt ngây thơ hỏi "Có phải trước đó chị nói chị đang ở nhà cũ không?"
"Đúng vậy." Dịch Khuynh ngẫm nghĩ, mang theo tâm tư muốn ăn ké nói, "Khi nào em muốn tới chơi nhớ báo trước với chị một tiếng."
Thẩm Ngang mỉm cười, có chút ngượng ngùng dùng ngón trỏ cào gương mặt mình "Trường của em ở gần đấy, đúng lúc nhà cũ cũng chưa bán đi, sau khi khai giảng em định một mình dọn tới đó ở, sau này lại là hàng xóm tầng trên tầng dưới rồi."
Dịch Khuynh kinh ngạc, lại cười khẽ "Sau này chị có thể thường xuyên tới ăn ké không?"
"Tất nhiên là được," Thẩm Ngang cười tủm tỉm giơ tay ra dấu OK, "Đó là những gì em muốn nói, trên đường lái xe cẩn thận, về đến nhà nhớ nhắn tin cho em."
Vẫy tay nhìn theo chiếc xe Dịch Khuynh rời đi, nụ cười trên mặt Thẩm Ngang lập tức biến mất.
Cậu buông tay xuống, quay đầu nhìn gara đầy xe, nhớ lại phương hướng âm thanh vừa nghe thấy trong thang máy, đi về hướng đó.
Ở đó quả nhiên có hai thiếu niên bất lương ăn mặc lôi thôi, trên người đeo đầy phụ kiện kim loại đang đợi cậụ
Thấy Thẩm Ngang đi tới, tóc vàng trong đó hưng phấn đứng thẳng dậy "Thẩm Ngang, mày vừa làm gì đấy? Điện thoại không nghe nhắn tin không trả lời, ở đây chờ mày cả buổi. Đi lẹ lên, hôm nay đi uống rượu, có người mời, còn lắm gái nữa "
Cậu ta nói, bước lên nịnh nọt đưa cho Thẩm Ngang một điếu thuốc "Hút không?"
"Tao bỏ thuốc rồi." Thẩm Ngang nghiêng đầu tránh khỏi tay tóc vàng, cũng không thèm nhìn điếu thuốc đắt tiền, "Bỏ ra."
"Á?" Tóc vàng hơi sửng sốt, "Không phải chứ, mày hút thuốc ác hơn bất kì ai, sao lại bỏ thuốc rồi?"
Thẩm Ngang lạnh lùng nhìn cậu ta, vẻ mặt không giống như một cậu thanh niên 18 tuổi, mà như một con chó hoang muốn ăn thịt người.
Tóc vàng theo phản xạ bị cái nhìn của Thẩm Ngang làm cho co rụt lại, ngượng ngùng thu lại điếu thuốc, mỉm cười làm lành.
Một tóc đỏ khác tiến lên hòa giải "Hút thuốc có hại cho sức khỏe, không hút thì thôi, bỏ thuốc là chuyện tốt. Vậy cũng không cai rượu chứ? Đi uống rượu hát karaoke không?"
Thẩm Ngang không kiên nhẫn đẩy bọn họ ra ngoài "Gần đây đừng tới tìm tao, có việc phải làm."