⬅ Trước Tiếp ➡
Trong tay thím Vương cầm một giỏ trứng gà đầy ắp, bà đặt trứng xuống sàn nhà cười nói “Đây là trứng gà tự nuôi do người thân của thím xách từ dưới quê lên, cho mấy đứa một ít, trứng gà này có dinh dưỡng lắm đấy, đảm bảo An An ăn vào sẽ mập mạp trắng trẻo ngay ”
Tôn Khả An nhìn trứng gà trên sàn nhà, cô mở miệng từ chối “Không cần đâu thím Vương…..”
Chẳng đợi cô nói hết, thím Vương đã lên tiếng nói “Ây da, cho con thì con cứ lấy đi, sức khỏe không tốt nên bồi bổ nhiều vào.”
Nhìn thím Vương khiến Tôn Khả An cảm động, giọng cô hơi nghẹn ngào “Cám ơn thím Vương.”
Thím Vương chỉ cười chứ không nói gì.
Cố Đình đi rót nước cho thím Vương, thím Vương quay qua nhìn bóng lưng đi khập khiễng của anh rồi cúi đầu nhìn Tôn Khả An nằm trên giường.
Sau đó bà nhìn lên vết sẹo lớn trên mặt của Tôn Khả An.
Nhiều lúc bà cảm thấy nếu không có vết sẹo đó có lẽ cô gái này rất xinh đẹp.
Cố Đình rót nước xong đi trở lại, thím Vương tiếp tục nhìn anh đánh giá.
Gương mặt của cậu nhóc này cũng đẹp, mày rậm mắt sâu, sống mũi thẳng tắp, vóc người cao lớn chắc khỏe, mỗi tội tuổi còn trẻ mà đã bị què.
Hai vợ chồng này ấy à, cả hai đều mang số khổ cả.
Thím Vương âm thầm thở dài cảm thán trong lòng.
Mấy hôm nay Tôn Khả An thèm ngủ, hễ nhắm mắt là ngủ cả ngày.
Còn Cố Đình không đi đâu cả mà luôn túc trực bên cạnh cô.
Mỗi lần cô tỉnh lại đều nhìn thấy Cố Đình ngồi bên giường cô, trông anh giống như đã lâu chưa ngủ ngon được một giấc, hai mắt đỏ bừng đầy tơ máụ
Tôn Khả An đau lòng.
Cô nhích người chừa ra khoảng trống cho Cố Đình “Lên đây nằm nghỉ chút đi.”
Cố Đình ngạc nhiên, sau đó cởi chiếc áo khoác hơi cứng trên người ra rồi nằm xuống bên cạnh cô.
Tôn Khả An thấy anh nằm xuống, cô vươn tay ôm lấy chiếc eo gầy gò của anh, tựa đầu lên ngực anh.
Vóc người anh cao hơn cô rất nhiều, cô rất thích nằm ngủ trong lòng anh.
“A Đình Em có thể……” Trong căn phòng nhỏ yên lặng, Tôn Khả An nhắm mắt cất giọng yếu ớt.
Chẳng để cô nói xong thì Cố Đình đã lên tiếng ngắt lời “Không sao đâu, đừng nói mấy lời xui xẻo như vậy, em không có chuyện gì đâụ”
Cố Đình cũng ôm lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
Tôn Khả An ngẩng đầu nhìn anh xong không nói nữa.
Cố Đình thấy cô nhắm mắt cứ tưởng cô muốn ngủ nữa rồi nên anh im lặng không nói chuyện nữa. Cho tới khi anh nghe thấy tiếng ho khẽ khàng mới vội vàng cúi đầu xuống.
Có dòng máu đen chảy ra bên khóe miệng Tôn Khả An.
Cô không có ngủ mà mở mắt ra chùi khóe miệng “Vết thương cũ tái phát nữa rồi.”
Cô từng gặp tai nan giao thông, nội tạng bị tổn thương nhiều chỗ, đó cũng là nguyên nhân khiến sức khỏe cô suy yếu nhiều năm.
Nhìn thấy máu bên khóe môi của cô, vẻ mặt luôn bình thản của Cố Đình lập tức trở nên hoảng hốt, anh run tay cẩn thận lau sạch vết máu cho cô “An An không sao đâu, chúng ta đi tìm người, chúng ta nhất định sẽ tìm được cách thôi, không sao đâụ”
Anh có thể đi tìm, có thể đi cầu xin, anh có thể để những người đó giẫm đạp lòng tự trọng của anh dưới chân.
Nhưng An An của anh không được đi.
Tôn Khả An biết Cố Đình muốn đi đâu, cô giơ tay ngăn anh lại, nhỏ giọng khuyên “A Đình, đừng đi nữa, ở lại với em đi.”
Cố Đình cúi đầu không nói.
Tôn Khả An nhìn anh, trong lòng bồn chồn lo lắng, nước mắt chảy xuống, cô cất giọng gọi lần nữa “A Đình.”
Nhìn thấy nước mắt của cô, Cố Đình cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung đến nơi. Sau đó thì đầu hàng, anh ngồi xổm lên đau lòng lau nước mắt cho cô, anh nói bằng giọng run rẩy “Được, anh ở lại với em, đừng khóc.”
Tôn Khả An muốn ra bên ngoài hóng gió, Cố Đình bèn đưa cô tới công viên gần nhà.
⬅ Trước Tiếp ➡