Ký ức cũ dần dần thức tỉnh, Tôn Khả An nhớ ra đó là năm cô mười sáu tuổi cha con hai người cùng xảy ra tai nạn xe. Sau lần tai nạn xe đó, ba cô bị thương ở chân, còn cô cũng vì tiêm quá nhiều thuốc kích thích tố nên người trở nên béo lên.
Lúc đó có lẽ là năm khó khăn nhất đối với gia đình, ba cô không đi làm được thành ra mọi áp lực đều đè nặng lên vai mẹ cô. Còn cô vì quá mập bị bạn học cùng lớp cười nhạo, không thể luyện múa tiếp được nữa, nhiều lần sắp rơi vào trầm cảm gần như nhốt bản thân cả ngày trong phòng không chịu ra ngoài.
Vì không muốn Tôn Cường Quốc lo lắng quá mức, Tôn Khả An lau nước mắt, ngoan ngoãn nói “Con không sao đâu ba.”
Liễu Tinh bên kia buông cái xẻng nấu ăn xuống rồi đi tới trước mặt hai cha con, bà dịu dàng nhìn Tôn Khả An, cười nói “An An đi rửa mặt đi rồi ăn cơm, ba con nấu món sườn xào chua ngọt con thích nhất đấy.”
Mặc dù trong lòng rất xúc động nhưng cô vẫn cố gắng tỏ vẻ bình thường hơn một chút. Cô vào nhà vệ sinh rửa tay, trước bồn rửa tay có một chiếc gương rất lớn. Rửa tay xong cô ngẩng đầu đứng đó nhìn chính mình trong gương rất lâụ
Cô gái trong gương mặt bộ đồ ngủ màu hồng rộng rãi, mái tóc đen huyền rối bời buông xõa trên vai. Gương mặt đầy đặn béo núc ních khiến đôi mắt to đẹp trở nên nhỏ đi.
Năm mười sáu tuổi đó cô cảm thấy cuộc đời tối tăm không lấy một tia hy vọng để sống tiếp. Nhưng giờ nghĩ lại cô cảm thấy cuộc sống bây giờ tuy khó khăn, nhưng hạnh phúc hơn nhiều so với ngày tháng không nơi nương tựa ấy.
Ít nhất ba cô vẫn còn sống, chân cô chưa có bị thương, chồng cô giờ chưa ngồi tù.
Nghĩ tới Cố Đình, Tôn Khả An trừng lớn mắt chạy ra khỏi nhà vệ sinh tới phòng ngủ tìm điện thoại của mình.
Vừa rồi cô cứ không dám tin bản thân đã sống lại nhưng giờ thì cô tin rồi Giờ phút này trong đầu cô chỉ xuất hiện một suy nghĩ duy nhất đó chính là tìm được Cố Đình.
Cô nhớ số điện thoại của anh, nhưng hiện tại là số điện thoại chưa đăng ký sử dụng, cô gọi mấy cuộc liên tiếp chẳng có ai nghe máy.
Kiếp trước bọn họ rất ít khi nhắc tới chuyện cũ cá nhân, vì những chuyện đó đối với bọn họ mà nói đều là ký ức không vui. Trong kế hoạch tương lai của bọn họ chỉ có sống nương tựa vào nhau trải qua cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tôn Khả An chỉ biết kiếp trước Cố Đình sống cùng thành phố với cô, còn địa chỉ cụ thể ở đâu thì cô không biết. Ngoài số điện thoại ra cô chẳng còn phương thức liên lạc nào khác của anh nữa. Điều này đồng nghĩa với việc hiện tại cô tìm không được Cố Đình.
Đầu óc cô rối bời, cô nắm chặt điện thoại cố gắng khiến bản thân bình tĩnh trở lại.
Giờ cô sống lại trở về mười năm trước, mọi việc đều có khả năng thay đổi được. Chỉ cần cô muốn, cô nhất định có thể nhanh chóng tìm được Cố Đình.
Tôn Cường Quốc nấu cơm xong đi tới cửa phòng Tôn Khả An.
Hồi nãy cô vào phòng vội nên không có đóng kín cửa lại, giờ phút này còn để hé ra một khe hở nhỏ đúng lúc để Tôn Cường Quốc nhìn thấy vẻ mặt thất vọng đó của cô.
Động tác định giơ tay gõ cửa của ông bỗng khựng lại, nhìn biểu cảm đó của con gái khiến ông chìm vào nỗi nghi hoặc.
Con gái vừa mới tỉnh lại sao giống như đang thất tình vậy kìa?
Đằng chân trời xa xa thấp thoáng có thể thấy được vài ngôi sao đang sáng lấp lánh.
Tôn Khả An ăn cơm tối xong thì ngồi ngẩn ngơ trong sân nhà. Nhà của bọn họ nằm ở lầu một, tự có sân nhỏ riêng của mình.
Giờ đang là mùa hạ, hoa trồng trong sân nở gần hết rồi, gió đêm lướt qua hương hoa phảng phất khắp sân nhà.
Tôn Khả An ngồi trên xích đu đặt ở cửa, Đại Quất ngồi bên cạnh cọ bộ lông xù xì nép sát mắt cá chân của cô.