"Vậy tại sao ngươi lưu lại Thẩm gia? Không phải là ngươi nhân từ, cũng chẳng phải ngươi ban ơn, ngươi chỉ muốn lợi dụng binh quyền của Thẩm gia để gia tăng thế lực. Thỏ khôn tử, chó săn phanh thỏ khôn chết, chó săn bị làm thịt , nay giang sơn đã ổn định, người qua cầu liền rút ván, Phó Tu Nghi, ngươi đúng là tâm ngoan thủ lạt độc ác "
"Thẩm Diệu "
Phó Tu Nghi gầm lên một tiếng, như bị nói trúng chỗ đau, hắn hừ lạnh, nói
"Ngươi tốt nhất nên lo cho bản thân trước đi"
Dứt lời phẩy tay áo bỏ đi.
Thẩm Diệu nằm trên nền lạnh lẽo, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, đây là nam nhân nàng yêu dành cả đời để yêu sao, cùng Mi Phu nhân đấu đá lẫn nhau chỉ vì muốn một chút tình cảm của hắn, đến bây giờ nàng mới phát hiện, trái tim của nam nhân này không dành một chỗ trống cho nàng, dù chỉ là một góc nhỏ Những tâm tình trước kia hắn hành cho nàng, tất cả là lừa dối
"Phốc" nàng phun ra một ngụm máu tươi.
"Tỷ tỷ người có sao không? Nhìn tỷ thật chật vật."
Một tiếng nói dịu dàng vang lên.
Nữ tử mặc một thân y phục vàng nhạt, gương mặt tựa đóa phù dung, eo thon như dương liễu, dáng dấp nàng đẹp tựa tiên nữ trên trời, từng cử chỉ đều tuyệt đẹp đến động lòng người, chân thành mà đến.
Đây chính là Mi Phu nhân cùng Thẩm Diệu tranh đấu cả đời, người luôn nắm chắc thắng lợi.
Phía sau Mi Phu nhân là hai nữ tử ăn mặc chỉnh tề, thanh tú, Thẩm Diệu sửng sốt
"Thẩm Thanh, Thẩm Nguyệt "
Đây là chi thứ hai và chi thứ ba của Thẩm gia, nữ nhi của Nhị thúc cùng Tam thúc, là hai người đường tỷ của nàng, sao bọn họ lại ở trong cung?
"Bệ hạ triệu tỷ muội chúng ta vào cung"
Thẩm Nguyệt che miệng cười nói
"Ngũ muội muội không cần kinh ngạc, ban đầu nhờ Ngũ muội muội thay tỷ muội ta tìm người mai mối, nay không cần nữa, Bệ Hạ đối đãi với tỷ muội vô cùng tốt."
"Ngươi..."
Trong lòng Thẩm Diệu chấn động mãnh liệt, dường như nàng đã hiểu rõ không ít sự tình. Thanh âm của nàng có chút không thể tin
"Ngươi, các ngươi chậm chạp không chịu lấy chồng, là vì ngày hôm nay?"
"Cũng không hẳn như vậy."
Thẩm Thanh tiến lên từng bước, nói
"Lúc trước Bệ Hạ cùng cha ta và Tam thúc đạt thành giao ước, chỉ cần khiến ngươi gả cho Bệ Hạ, rồi sẽ có một ngày, hai người tỷ muội chúng ta cũng được sống trong an nhàn."
Lúc trước, Thẩm Diệu có thể gả cho Phó Tu Nghi, Nhị phòng cùng Tam phòng đã bỏ ra không ít công sức, hiện giờ nghĩ lại, nàng ái mộ Phó Tu Nghi, tựa hồ là do Nhị thẩm cùng Tam thẩm cả ngày trước mặt nàng nhắc tới Định vương thanh niên anh tuấn như thế nào, mới làm cho nàng bắt đầu sinh ra hảo cảm. Hóa ra, là bọn họ đã sớm có giao ước sao? Cũng vì vậy, Nhị phòng cùng Tam phòng sớm đã có dã tâm, chẳng qua bọn họ giấu giếm kín đáo để chờ đến ngày hôm nay sao?
Thẩm Thanh như sợ Thẩm Diệu nghe không rõ, tiếp tục nói
"Bệ Hạ tài trí hơn người, tướng mạo lại tuyệt mỹ, tỷ muội ta mến mộ đã lâu, nhưng vì Đại bá quyền cao chức trọng, đành nhường Ngũ muội muội nhanh chân đến trước. Những năm qua Ngũ muội hưởng không ít phúc, nay cũng nên buông tay rồi."
"Thẩm Thanh "
Đột nhiên Thẩm Diệu đứng dậy, cao giọng nói
"Bệ Hạ muốn diệt Thẩm gia, sao lại cho hai ngươi tiến cung, Nhị phòng cùng Tam phòng các ngươi sao có thể bình an vô sự?"
"Chúng ta đương nhiên sẽ bình an vô sự"
Thẩm Nguyệt che miệng cười rộ lên
"Bởi vì chúng ta chính là đại công thần, chứng cứ Đại bá tạo phản rõ ràng, chúng ta chỉ vì việc nước quên việc nhà mà vạch trần Đại bá. Ngũ muội, Bệ Hạ còn muốn phong Nhị thúc và cha ta làm quan lớn nữa đấy."
Thẩm Diệu khiếp sợ nhìn hai vị đường tỷ, nói