⬅ Trước Tiếp ➡
"Đợi đến cuối năm, phụ thân chiến thắng trở về, ta liền nói cha làm chủ, cầu cha đem ta gả cho Định vương điện hạ."
Nàng nói một cách hồn nhiên, bởi vì là người trong nhà, nên nàng không hề cố kỵ. Thẩm Tín là đại tướng trong triều, nữ nhi lớn nên gả chồng, không phải không có khả năng.
Thẩm Nguyệt vì cớ gì muốn châm ngòi giữa nàng và Thẩm Thanh?
Tất nhiên là vì Thẩm Nguyệt cũng ái mộ Định vương.
Kiếp trước lúc mình sắp chết, Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh mới nói cho nàng biết bọn họ cũng yêu thích Phó Tu Nghi từ lâụ Hiện giờ xem ra đây chính là manh mối.
Nếu hai tỷ muội các nàng đều mê luyến cuồng dại Phó Tu Nghi, kiếp này không giúp các nàng đền bù như mong muốn, chẳng phải rất đáng tiếc?
Nàng nhất định sẽ làm các nàng nghĩ rằng mọi việc đã thành công, Nhị phòng cùng Tam phòng kiếp trước đã khiến Thẩm gia một nhà nợ máu, giờ liền hoàn trả tất cả lại đi.
Đầu thu, bầy chim nhạn xếp thành một hàng, từ phương Bắc xa xôi bay về nơi phương Nam ấm áp. Trong viện, cành lá sum xuê vào những ngày hè nay đã bắt đầu điêu linh tàn lụi , những con cá đầy màu sắc trong hồ tuy vẫn trong trẻo như xưa lại mang theo vài phần lạnh lùng.
Một nữ tử có mái tóc dài đen sẫm được búi thành kiểu Lũ lộc kế, trên đầu cắm một cây trâm san hô vô cùng tinh xảo, y phục đỏ thẫm được làm từ sợi tơ tằm cùng thắt lưng thêu hình những đôi nhạn nhỏ màu trắng, buộc vòng quanh khiến dáng người càng thêm yểu điệu lung linh.
Bạch Lộ nhẹ nhàng khoác áo choàng lên người Thẩm Diệu, nói
"Tiểu thư vẫn chưa khỏi bệnh, cẩn thận đừng để cảm lạnh."
Thẩm Diệu lắc lắc đầụ
Vóc dáng nàng còn nhỏ, không giống Thẩm Nguyệt Thẩm Thanh cao cao gầy gầy, khuôn mặt hơi tròn, cộng thêm tính cách thường ngày nhát gan, nên so với tuổi thực còn nhỏ hơn vài tuổi, là bộ dáng của nữ tử mười hai.
Nhưng hôm nay lại có chút không giống.
Tiết Sương Giáng ở một bên nhìn nàng, trong lòng cảm thấy chút khác thường.
Làn da tiểu thư trắng ngần, dáng người nho nhỏ mềm mại, trên mặt mỉm cười như có như không, không thể nói rõ là lạnh lùng, cũng không phải ngốc nghếch, tựa như một chút lãnh đạm, lại tựa như có chút gì đó hoài niệm nhìn trời cao. Vẫn là dáng đứng như trước kia, có thêm chút trang nghiêm, không biết từ đâu có thêm khí chất đặc biệt, thêm vài phần ung dung, đại khí.
Tiết Sương Giáng lắc lắc đầu, dường như muốn xua tan ý nghĩ hoang đường ấy, nàng cười nhìn về phía Thẩm Diệu
"Tiểu thư đang nhìn gì vậy?"
Nghĩ thời gian còn sớm, sau khi ăn xong, Thẩm Diệu đứng ở trong sân nhìn lên bầu trời đến xuất thần.
"Ta đang suy nghĩ, chim nhạn bay từ bắc đến miền nam, có phải bay qua hoang mạc tây bắc."
Thẩm Dụng nhẹ giọng nói.
Hoang mạc tây bắc, là vùng nơi Thẩm Tín đang trấn thủ, Thẩm phu nhân cùng Thẩm Đại thiếu gia cũng ở đây. Tháng trước lão gia gửi thư về, kinh thành mới se se lạnh, cây cối ở tây bắc đều đã khô cằn xơ xác, tuyết cũng bắt đầu rơi.
"Tiểu thư là nhớ lão gia cùng phu nhân"
Tiết Sương Giáng cười nói
"Chờ tới cuối năm lão gia trở về, tới khi nhìn thấy tiểu thư lại cao thêm một chút, sẽ vui mừng biết bao."
Thẩm Diệu khóe miệng cười cười, có chút khổ sở.
Mỗi năm Đại tướng quân chỉ có thể thể hồi kinh một lần, sau khi trở về chuyện đầu tiên phải đối mặt là nữ nhi nhà mình không biết liêm sỉ, tự làm bậy khiến người khác chê cười, thậm chí còn lấy cái chết ép gả, có thể vui mừng sao?
Huống chi nàng tâm tâm niệm niệm phải gả cho Định vương, chẳng qua bị tiểu nhân lợi dụng binh quyền Thẩm gia đoạt người. Vàng thau lẫn lộn, Thẩm gia vốn không muốn bị cuốn vào vòng xoáy đó, nàng lại cố tình bị tình yêu làm cho mù quáng kéo cả Thẩm gia xuống nước, kết cục một nhà bị giết thê thảm.
Thẩm Diệu nhắm mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡