Chương 9
hộ, kiểu hai phòng, chị nói xem ai bốc được có phải sướng điên không, chúng ta thì tốt rồi, tranh nhau một cái máy tính bảng, em dám cam đoan là hàng nhái.” Sở Dĩnh không khỏi cười, Ngô Vân Vân nhỏ hơn cô một tuổi, năm nay 27, miệng có phần liến thoắng nhưng con người cũng không tệ, cả phòng kế toán tổng cộng có mấy người, người trẻ tuổi chưa cưới chỉ còn đúng hai cô, những người còn lại đều trên bốn mươi, cho nên hai người xem như cùng cạ.
Thật ra Ngô Vân Vân không hiểu nổi Sở Dĩnh, cô đã xem qua hồ sơ của Sở Dĩnh, trình độ học vấn và kinh nghiệm như thế không thể có trong ổ tài liệu của công ty được, chỉ với tấm bằng tốt nghiệp chính quy của đại học Ngưu Bức là có thể tùy ý chọn một trong những tập đoàn kinh doanh nước ngoài để nộp hồ sơ.
Tiền đồ rộng mở, chỉ cần vài năm, còn không lên sếp, cộng thêm vẻ xinh đẹp khí chất của Sở Dĩnh, không phải tiền đồ rạng rỡ thì cũng là những người đàn ông độc thân kim Cương xin phục dưới chân, đời này còn gì phải buồn.
Chẳng bù cho mình, muốn cao tí cũng không được, học vấn thì không có, đành an phận ở công ty nhỏ thế này.
Lúc Sở Dĩnh mới đến, Ngô Vân Vân khẳng định sẽ chẳng được bao lâu, nhìn cái là thấy phượng hoàng, có thể ở mãi trong cái ổ này của bọn họ ư, cùng lắm thì duy trì được nửa năm chứ mấy.
Nhưng nhìn cái kiểu tận tụy này, chẳng phải có ý định ở đây dưỡng lão à, nghĩ vậy, Ngô Vân Vân không khỏi khó hiểu, nhưng cô không phải Sở Dĩnh, cho nên cũng chỉ nghĩ đến vậy thôi.
Hai người cùng nhau lên thang máy, đúng giờ tan tầm, giữa mùa đông, trong thang máy toàn mùi thịt người, dễ dàng chen lấn, Ngô Vân Vân nói với Sở Dĩnh “Chị ngày nào cũng vội vã chạy về nhà, ai không biết tưởng là có chồng rồi đấy, cuối tuần họp mặt thường niên ở Phúc Đỉnh hiên, xem ra năm nay thành tích của cô ty khiến Vương keo kiệt hài lòng, chứ không còn lâu mới tổ chức ở chỗ cao cấp như thế, em còn chưa đến bao giờ, nghe nói tầng cao nhất là những công ty kinh doanh nổi tiếng, quanh đó toàn những người có tiền, ngộ nhỡ những con rùa vàng đó nhìn trúng mình, thì không phải chịu giày vò ở cái nơi rẻ rách này nữa, cho nên phải mặc đẹp một tí, chúng mình phong cách giống nhau, cho nên Sở Dĩnh à…, giúp em một tay đi, em tin tưởng con mắt của chị.” Cứ như vậy, Sở Dĩnh bị Ngô Vân Vân nài ép lôi kéo đi mua sắm, đừng tưởng kiếm không bao nhiêu, Ngô Vân Vân tiêu tiền không nương tay, kéo thẳng Sở Dĩnh vào một cửa hàng bán độc quyền bán nhãn hiệu quốc tế, ánh mắt Sở Dĩnh vụt sáng, Chu Tự Hàn là khách hàng lớn của tiệm này, cô cũng đã tới mấy lần, bởi vì sự kiên nhẫn của Chu Tự Hàn đối với phụ nữ có hạn, mua quần áo túi tắm gì, thì đến thẳng cửa hàng bán đúng nhãn hiệu đó.
Sở Dĩnh túm lấy Ngô Vân Vân “Vân Vân, chỗ này đắt quá, mình sang bên kia thử xem” Ngô Vân Vân liếc cô một cái “Tiền nào của đấy, một năm chỉ có một lần, chẳng lẽ không thể khao bản thân, không hiểu nổi chị, đi thôi Kể cả cuối năm không có thưởng, hôm nay cũng tiêụ” Kéo Sở Dĩnh đi vào.
Cô bán hàng rất khách khí, mặc dù nhìn hai người không có vẻ là người có tiền, nhưng cũng không xem thường các cô, chỉ