Đầṳ vú chính là điểm trung tâm của cả bộ ngực, nếu như ngay cả điểm trung tâm này cũng không nắm ¢hắc, vậy làm sao có thể may ra một chiếc áo lót cực kỳ thoải mái bây giờ?
Muốn biết rõ vị trí núm vú của con gái, chỉ dựa vào thước thôi không đủ, phải dùng màng tay, trước kia lấy số đo giúp cô, cô đều mặc áo khoác xấu hổ chỉ vào vị trí ngực của mình, để cho hắn biết đại khái.
Hiện tại, hắn quyết định tự mình xác định vị trí, cũng không phải là do hắn có suy nghĩ không đứng đắn, mà do phần ngực đối với phụ nữ quá quan trọng, lại cực kỳ mềm mại, hắn không muốn con gái mặc phải thứ đồ lót khiến cho cô cảm thấy dù chỉ một chút không thoải mái.
Cho nên, hắn nói với con gái “Song Song, con biết không, lúc ba làm nội y, cần, cần biết , vị trí núm vú của con.”
“Vâng.”
“Lần này, ba tự mình đo, cần, cần chạm vào núm vú của con một chút, con cũng cởi áo khoác rồi, lần này, ¢hắc chắn ba có thể làm cho con một chiếc áo ngực cực kỳ thoải mái. Cho nên, hiện tại ba muốn chạm vào con. Không phải sợ, được không?”
Chu Song Song vừa nghe, tim ngay lập tức đập thình thịch, không biết là nên kích động vì tay của ba muốn chạm vào ngực cô, hay là nên khẩn trương vì để hắn chạm vào sẽ làm cho cô lún sâu hơn.
Nhưng mà, ba cũng đã mở miệng rồi, cô cũng không thể cự tuyệt chứ? Như thế trái lại trông cô lại có vẻ suy nghĩ nhiều, ba ơi người như thế, chẳng lẽ không biết xấu hổ hả? Sao hắn lại có thể bình tĩnh tự nhiên nói ra cái lời xấu hổ như vậy được chớ? Cũng bởi vì nội tâm thẳng thắn của hắn, cho nên, cô đương nhiên không thể để bị so sánh được, cô vâng một tiếng.
Sau đó, tay của ba cô liền duỗi đến, như cánh bướm bình thường nhẹ nhàng rơi xuống một bên ngực của cô.
Bầu ngực được áo ngực bao bọc, cho dù không phải là loại đặc biệt dày, bên tɾong cũng có một tầng bọt biển, bàn tay nhẹ nhàng của Chu Nguyên Hàn cũng không thể chạm tới được bầu sữa thịt của con gái Chu Song Song, có ích lợi gì cơ chứ? Căn bản là không cảm nhận được xúc cảm của núm vú
Ngón tay của hắn đặt ở vị trí trên đỉnh núm vú, chỉ có thể đại khái phán đoán vị trí của đầṳ vú, ngón tay của hắn hiếu động, nhẹ nhàng ấn xuống.
“A ” Chu Song Song nhịn không được ngâm một tiếng, khuôn mặt đúng thật là muốn đỏ đến tận cổ rồi, không phải do cô cố ý, ba cô có thể sợ cô nghĩ nhiều, cực kỳ cẩn thận chạm vào cô, thế nhưng, cho dù động tác của hắn có nhẹ hơn nữa, ngực mọc ở trên người cô, cho dù động tác dịu dàng hơn nữa thì cô cũng có thể cảm nhận được bầu ngực sữa đang bị đàn ông sờ.
Cô có từng trải qua chuyện này bao giờ? Đặc biệt là khi ba cô ấn lên vị trí đầṳ vú, để cho đầṳ vú của cô ngày càng ngứa ngáy, nhịn không được muốn cởi cái áo ngực trói buộc này ra, để cho đầṳ vú có thể thoải mái hít thở không khí.
Cô nhịn không được phát ra tiếng rên ɾỉ, làm cho trái tim của cô nhảy dựng cả lên, một tiếng này của cô có thể làm cho ba cô cảm thấy xấu hổ hay không?
Chu Nguyên Hàn đương nhiên là xấu hổ, thanh âm rên ɾỉ yêu kiều của con gái rơi vào tɾong tai hắn, lại cảm thấy so với âm thanh của trời còn dễ nghe hơn, rấtmuốn nghe thêm một tí nữa.