Nhưng nghe không hiểu là một chuyện, nhưng cô vẫn cảm thấy thanh âm của hắn thật dễ nghe, rấttrầm thấp, có từ tính.
Cô tìm tai nghe đã lâu không dùng đến của mình, nghe đi nghe lại thanh âm dễ nghe của Bành Phái.
Sau đó, dường như bị ma nhập cứ theo lời nói của hắn mà làm.
Đầu tiên cô điều chỉnh di động, cởi bỏ áo ngủ quần lót, tách hai ͼhân, ngón cái cùng ngón trỏ đẩy âm hộ của mình ra, ngay sau đó nhìn vào màn ảnh của đïện thoại, chiếu vào bộ phận riêng tư.
Cô cố nhịn cảm giác thẹn thùng, dùng một cái tay khác kéo căng chỗ sâu nhất tɾong âm hộ, sau đó nhanh chóng dùng đïện thoại chụp.
Cô cũng không biết, chính mình không cẩn thận ấn tới chỗ nào tɾong âm hộ, bỗng nhiên một trận kịch liệt khoáı cảm đánh úp đến.
Cô khó nhịn “A” một tiếng, ngay sau đó một dòng đïện tê dại kích thích, thổi quét toàn thân.
Tay cô ngay sau đó sờ đến chỗ dâm thủy̠ trên bắp đùi.
Sợ tới mức Hạ Mạt cho rằng bản thân đái dầm, nhanh chóng chụp nốt nơi riêng tư, toàn bộ gửi cho Bành Phái.
Bành Phái lúc này nhận được ảnh chụp, hắn mới vừa nằm ở trên giường cảm khái một câu “Tiểu chó cái khá biết điềụ”
Ngay sau đó liền nhận được “Tiểu chó cái muốn bị làm” gửi tới tin nhắn tiếp theo “Chủ nhân, tiểu chó cái chụp đẹp không?”
Trong khoảng thời gian ngắn, Bành Phái cũng không biết chính mình phải nói cái gì.
Tiểu chó cái là ngu xuẩn?
Chỉ là bảo cô gọi hắn là chủ nhân mà thôi, cô có cần hay không thời thời khắc khắc, lấy “Tiểu chó cái” tự xưng không?
“Em thường xuyên nói với đám đàn ông, em là tiểu chó cái hay sao?” Bành Phái vừa mở ảnh chụp riêng tư của cô xem, vừa gửi tin nhắn hỏi.
“Không có, chủ nhân, em chỉ là tiểu chó cái của một mình anh thôi, cả đời em đều là của một mình anh. ”
Bành Phái nhìn cái tin nhắn này, nửa đêm bỗng bật cười ra tiếng.
Tiếng cười của hắn rấtêm tai, thực sáng ngời, thực sang sảng, thực làm người ta động tâm.
Hạ Mạt ngay sau đó nhận được, giọng nói đều mang theo tiếng cười của Bành Phái.
“Tiểu chó cái, anh đây về sau không cần em nữa, em phải làm sao bây giờ? Tìm tiếp một chủ nhân khác, tiếp tục ngày ngày xem hoa huyệt của em sao?”
Tiếng nói mang theo vui đùa, khiến Hạ Mạt từng trận run rẩy.
Tiểu huyệt cô lúc này, không biết có phải do không cẩn thận chạm vào âm đế hay không mà từng luồng dâm thủy̠ trào ra bên ngoài.
Cô thực sợ hãi nhìn tiểu huyệt đang chảy ra dâm thủy̠, sợ tới mức nước ứa ra.
Cô khóc lóc gửi tin nhắn cho Bành Phái “Chủ nhân, nếu anh không cần em, em liền chờ anh tiếp tục trở về tìm em, em có thể ngày… Ngày xem bức.”
Lúc này Hạ Mạt, tạm thời không biết ngày từ “bức” này là có ý nghĩa như thế nào.
Nhưng cô mơ hồ biết “bức “ này chính là muốn thông qua tiểu huyệt đang chảy ra nước phía dưới kia.
Bành Phái không nghĩ tới cô sẽ trung thành như vậy, nhìn tin nhắn tɾong nháy mắt không có cảm thấy khôi hài, trái tim thế mà lại đập nhanh một chút.
Bởi vì hắn thường xuyên ở ngoài giao du với một ít anh em.
Có vài anh em ngẫu nhiên cũng sẽ nói hứa hẹn “Cả đời” như vậy, chính là bởi vì mình cung cấp trợ giúp cùng cho bọn họ chút tiện lợi mà thôi.
Nhưng không có nào một lần, Bành Phái cảm thấy những cái đó hứa hẹn là ͼhân thật.