Chương 143
dùng cả chiêu tự tử đe dọa, nhưng Chương Diên căn bản không nghe.
Hắn chỉ cảnh cáo con gái nếu ngoan ngoãn nghe lời thì sau này gia sản sẽ không thiếu phần cô, còn nếu tiếp tục phát điên, tự tử hay gây chuyện, thì sẽ chẳng được gì cả.
Chương Ân Ân đành bất lực, chỉ có thể mắt trừng trừng nhìn con ɖϊ kia sinh con cho bố mình.
…… Ngày Quý Hồng Đậu sinh, cô đau từ sáng sớm.
Cơn co thắt tử cung rất mạnh, đau từng cơn một.
Sáng sớm nước ối đã vỡ, nhưng chưa sinh ngay, phải đợi tử cung mở đủ 10 phân mới được.
Chương Diên ngồi bên giường chăm nom, nghe nói nước ối vỡ sắp sinh rồi thì căng thẳng đến mức không yên.
Hắn liên tục gọi bác sĩ, nhờ gây tê không đau, rồi loay hoay đi đi lại lại ngoài hành lang, sợ xảy ra chuyện.
Cả đời hắn chưa từng lo lắng đến mức này.
May mà ca sinh diễn ra suôn sẻ.
Khoảng nửa tiếng sau, đứa bé chào đời.
Sinh thường, mẹ tròn con vuông, là một cậu bé khỏe mạnh, cân nặng chuẩn.
Quý Hồng Đậu từ đầu đã rất muốn sinh con trai.
Cô tham lam, muốn rất nhiều, muốn cả gia sản nhà họ Chương.
Sinh được con trai, cô cảm thấy địa vị của mình đã vững chắc.
Sau này cũng không sợ Chương Ân Ân gây chuyện nữa.
Nghe bác sĩ nói là con trai, cô thở phào nhẹ nhõm.
Giờ cô muốn gì được nấy.
Vì sinh thường nên nghỉ nửa tiếng là cơ thể đã hồi phục khá nhiều.
Chương Diên không đi nhìn con, vẫn ngồi bên giường chăm sóc cô.
Quý Hồng Đậu muốn nhìn đứa con mình sinh ra.
Dù sao cũng là t̸h̵ιt̸ của mình, mang thai mười tháng, cô rất muốn xem con trai ra sao, giống mình hay giống chú.
Không ngờ khi bế con trai tới, Quý Hồng Đậu nhìn một cái đã thấy là đứa bé xấu xí.
Cô vốn nghĩ chú đẹp trai, bản thân cũng không tệ, con sinh ra chắc chắn phải xinh.
Ai ngờ đứa bé nhăn nhúm, đỏ hỏn, xấu đến mức không muốn nhìn.
Chương Diên thấy cô lộ rõ vẻ ghét bỏ thì an ủi: “Trẻ sơ sinh đều vậy, rất xấu.
Sau này da dẻ giãn ra sẽ đẹp thôi.
Chúng ta đều đẹp trai đẹp gái, con cái không thể xấu được.” Quý Hồng Đậu nghe vậy cũng thấy có lý.
Cô ôm con trai vào lòng, nhìn đứa bé nhỏ xíu này lại thấy khá đáng yêu.
Chỉ là quá nhỏ, nhẹ bẫng, cô vẫn không dám tin đây là thứ từ trong bụng mình sinh ra.
Cô đã làm mẹ ở cái tuổi này rồi.
Khi mới mang thai cô chưa đủ tuổi kết hôn, nhưng giờ sinh con xong vừa tròn hai mươi tuổi.
Vậy nên hôm sau sinh nhật, hai người đi đăng ký kết hôn luôn.
Cô hết ở cữ xong liền đi lấy giấy chứng nhận kết hôn.
Không có giấy chứng nhận kết hôn cô luôn cảm thấy bất an, lo chú sau này sẽ không cưới mình.
Dù đã sinh con nhưng cảm giác an toàn của cô từ nhỏ đến lớn gần như không có, chỉ có thể từ từ xây dựng.
Hơn nữa con cần khai sinh, nên phải đăng ký kết hôn trước để làm thủ tục cho con.
Ngày hết ở cữ thứ hai, hai người đi làm giấy chứng nhận kết hôn.
Quý Hồng Đậu hồi hộp cả đêm không ngủ được, sáng sớm đã kéo chú đến Sở Dân Chính.
Con trai được giao cho hai người giúp việc chuyên nghiệp ở nhà, một người chăm cô, một người chăm bé, chăm sóc rất tốt.
Trong tháng nằm ở cữ, Quý Hồng Đậu cũng không lười biếng, cô làm liệu trình phục hồi và giảm cân, cố gắng lấy lại vóc dáng nhanh nhất có thể.
Quả nhiên sinh con lúc trẻ có