⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

từng có quà chính hãng.
Nhìn món quà này trong lòng cô kích động vô cùng, đi học cũng nhảy chân sáo.
Nhưng rồi lại nhớ ra mình không mặc quần lót, liền cẩn thận từng bước, dưới ɭ*ή` vẫn mát lạnh buốt.
Cô vào lớp, Chương Ân Ân đang ngồi bàn trước tô son.
Dù là học sinh lớp 12 nhưng nhà cô ta điều kiện tốt, nên thầy cô đều nhắm một mắt mở một mắt, miễn không quá đáng là được.
Gần đây Ân Ân thích làm đẹp, thấy trang điểm đẹp nên cứ tô son suốt.
Quý Hồng Đậu vừa bước vào đã có người nhìn thấy sợi dây chuyền tяên cổ cô, lập tức nhận ra thương hiệu.
“Quý Hồng Đậu, sao cổ mày lại có dây chuyền Cartier?
Thật hay giả vậy?” Chương Ân Ân nghe vậy liền đặt thỏi son xuống, ngẩng đầu tò mò nhìn cô.
Đúng là dây chuyền Cartier, lại còn đúng mẫu mà cô ta rất thích gần đây, từng đòi bố mua mà bố vẫn chưa mua, chỉ hứa sẽ mua sau.
Quý Hồng Đậu hơi hoảng, mặt đỏ bừng, sợ bị phát hiện sợi dây này chính là chú Chương tặng.
Kết quả Chương Ân Ân lại tự nói: “Chắc là hàng nhái thôi, mua vài đồng ngoài đường.
Bây giờ hàng giả làm giống thật kinh thật.
Giả mà giống thế này cơ đấy.
Quý Hồng Đậu làm sao mua nổi hàng thật được.
Hàng thật mấy chục nghìn một sợi cơ mà, nó vài trăm đồng cũng không có.” Quý Hồng Đậu nghe vậy trong lòng đắc ý lắm, vì đây là hàng thật, lại còn do bố Chương Ân Ân tặng.
Nhưng cô vẫn thuận theo lời cô ta gật đầu.
“Ừ, cái này của tôi là hàng nhái, mua ngoài đường, thấy đẹp nên mua.” Chương Ân Ân nghe xong giận tím mặt, lập tức nhắn tin cho bố đòi ông mau mua dây chuyền Cartier thật về tặng cô.
Cô đeo chính là hàng thật.
Quý Hồng Đậu về chỗ ngồi xuống.
Không bao lâu sau đã đến giờ học, thầy cô bước vào.
Chỗ ngồi của Quý Hồng Đậu ở góc khuất nhất.
Từ góc độ này, nếu thầy không cố ý nhìn, sẽ không thấy được động tĩnh của cô.
Các bạn khác chăm chú nghe bài cũng chẳng ai để ý.
Quý Hồng Đậu nghĩ chú giờ chắc đang ở văn phòng làm việc.
Cô lấy điện thoại ra.
Chiếc điện thoại này rất cũ kỹ, mua lại cách đây mấy năm, chủ yếu để đi học, dùng nhắn tin cho giáo viên chủ nhiệm.
Cô cắn răng mãi mới mua được.
Dùng đến giờ đã cũ nát, lung lay hết cả.
Cô gửi một video cho chú.
Chương Diên nhận được video không biết cô bé định giở trò gì, liền nhận cuộc gọi.
Kết quả, thứ đập vào mắt hắn chính là cái ɭ*ή` vẫn còn há toang chưa khép lại của cô bé.
Quý Hồng Đậu chĩa ống kính thẳng vào ɭ*ή` mình.
Khi chú nhận video sẽ nhìn thấy cái ɭ*ή` ɖa^ʍ đãng của cô.
Chương Diên lúc này đang ở phòng họp với cấp dưới, đeo tai nghe vì một bên đang họp.
Cô thì đang nghe giảng bài, hai bên đều không nói chuyện với nhau.
Ban đầu Chương Diên cau mày nhìn cô bé, muốn biết cô đang làm gì.
Sau đó dần dần hắn giãn mày ra, cứ thế nhìn chằm chằm vào màn hình, đặt điện thoại dựng thẳng lên.
Quý Hồng Đậu để điện thoại trong ngăn bàn, không dám lấy ra ngoài sợ thầy cô phát hiện, nhưng dưới gầm bàn cô cẩn thận luồn tay vào trong váy.
Cô kéo váy lên, chĩa ống kính thẳng vào ɭ*ή` nhỏ của mình.
Cô biết chú bên kia chắc chắn đang nhìn mình, nên động tác càng lúc càng lớn mật.
Ngón tay Quý Hồng Đậu xoa bóp, ấn mạnh lên ɭ*ή`.
Lồn vẫn chưa khép lại, cô cố tình không cho nó khép, một tay banh to hai


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡