Chương 16
Đường Tĩnh Vân nở nụ cười khiêm tốn, "Nào có, đâu bằng anh Tường đây là người kế thừa yêu thích của Chu gia."
Ba người cười nói vui vẻ, tâng bốc lẫn nhau, cô không thua kém gì về mảng xã giao này.
Trông tình hình này, Đường Tĩnh Vân biết lão Thôi và Trần Triệu Tường có tình bạn khá thân thiết, chỉ là không biết giữa một thầy lang kín tiếng và một người cao cao tại thượng, Chu gia sẽ xem trọng người nào để làm người kế thừa.
Trần Triệu Tường rất tự nhiên đi vào lấy bộ chén đũa, Đường Tĩnh Vân gắp đầy thức ăn cho anh ta, "Anh Tường, thật là có duyên gặp mặt!"
"Ha ha, đúng là thật có duyên đấy Đường tiểu thư!" Trần Triệu Tường cười sang sảng, lúc này anh ta không còn vẻ dè dặt, cung kính khi ở bên Chu gia nữa, mà trở nên rất hào sảng.
"Đã vậy thì đừng gọi tôi là Đường tiểu thư với vẻ xa cách như vậy, cứ gọi tôi là Đường nha đầu hay Tĩnh Vân là được." Đường Tĩnh Vân mím môi mỉm cười, nâng ly rượu trong tay lên, "Mời anh Tường một ly."
Trần Triệu Tường cũng cười lớn: "Được!" Anh ta cụng ly với Đường Tĩnh Vân, mỗi người nhấp một ngụm, anh ta cảm thấy cô gái này thật thú vị, trông cô hôm nay không giống với cô gái ăn nói khéo léo ở trước mặt Chu gia ngày hôm đó, trên người cô mang vài phần khí chất giang hồ, khiến người khác cảm thấy thân thiết.
Ba người vừa uống rượu và ăn những món ăn do Đường Tĩnh Vân mang đến, họ không ngừng khen ngợi. Khung cảnh này trông không khác gì mấy so với lúc nãy chỉ có hai người, chỉ khác là đã náo nhiệt thêm vài phần.
"... Bây giờ thật khó khăn, làm ăn kiểu gì cũng không ổn, nhà nước cũng có nhiều cấm đoán với những thứ này, rất nhiều cái được kiểm soát rất gay gắt." Anh Tường thở dài, nói với vẻ xúc động.
"Đây là điều không thể tránh khỏi." Đường Tĩnh Vân nhấp một ngụm rượu trong ly, vị cay kích thích vị giác khiến cô hơi nheo mắt lại, "Nhà nước đã trấn áp nghiêm ngặt mấy lần, theo chiều hướng này sắp tới có thể sẽ rất dữ dội. Theo tôi thấy có vẻ như thời kỳ hoàng kim của xã hội đen và thế giới ngầm đã hết, sắp bắt đầu suy tàn, nếu không kịp thời thay đổi tìm ra lối thoát mới, e rằng không bị vào tù thì sẽ bị chết đói ngoài đường."
3: Tẩy trắng
"Ồ? Vậy Tĩnh Vân nghĩ lối thoát nằm ở đâu?" Trần Triệu Tường hứng thú hỏi, anh ta nhìn thấy được sự đa mưu túc trí trên người cô gái này, có thể gọi là nhìn xa trông rộng, cô nheo đôi mắt phượng lại mang theo vẻ thâm sâu khó tả.
"Tẩy trắng!" Đường Tĩnh Vân nói lời chắc nịch, "Chỉ bằng cách tẩy trắng, biến số tiền mờ ám trở thành số tiền minh bạch dưới ánh mặt trời, từ từ cởi bỏ lớp áo choàng xã hội đen, mang lên người cái danh doanh nhân thành đạt, như vậy mới có thể tiếp tục tồn tại trong thời đại mới này, cho dù vẫn có quan hệ mật thiết với thế giới ngầm thì bề ngoài cũng phải đẹp đẽ!"
Vẻ mặt của Trần Triệu Tường ban đầu vốn dĩ hời hợt nhưng dần trở nên nghiêm túc, nghe cô nói xong, anh ta nâng ly rượu trong tay lên,"Nghe những lời Tĩnh Vân nói còn hơn mười năm đọc sách! Ly này anh Tường tôi xin kính cô!" Nói xong, anh ta ngước đầu uống cạn.
Đường Tĩnh Vân nâng ly rượu trong tay lên uống một ngụm, động tác vừa tao nhã vừa hào sảng.
Trần Triệu Tường cười lớn, cô gái này khá hợp tính với anh ta, chả trách lại có thể ngồi ăn uống nói chuyện cười đùa với một người có tính tình kỳ quái như lão Thôi, quả thực là một người tuyệt vời hiếm thấy.
"Được rồi, được rồi, hai người uống chậm thôi, cứ nghĩ rượu đế 56 độ này là nước lã chắc!" lão Thôi ngăn hai người nói chuyện, thấy vẻ kích động của Trần Triệu Tường thì cảm thấy hơi buồn cười, bình thường người đàn ông này trầm tĩnh đến đáng sợ, bây giờ lại hiếm hoi bộc lộ cảm xúc như vậy.
Ba người tiếp tục uống rượu, bầu không khí vô cùng tốt.
Nhiều năm sau, mỗi khi Trần Triệu Tường nghĩ đến cuộc trò chuyện này, anh ta không khỏi cảm thấy mình đã may mắn khi ngày hôm đó anh ta nổi hứng đến nhà lão Thôi, đã có một cuộc trò chuyện làm thay đổi cuộc đời anh ta.
Khi anh ta được hỏi về người phụ nữ đã leo lên được vị trí đỉnh cao, anh ta đều sẽ tỏ vẻ thán phục, mỉm cười mà không nói một lời, người đó không phải ai cũng có thể suy đoán được, trong lòng cô có một khoảng trống. Quả thực Đường Tĩnh Vân là một người phụ nữ giỏi giang, nếu cô được sinh ra sớm hơn mười mấy năm, có lẽ sẽ có người thay thế vị trí của những ông trùm trong thế giới ngầm, còn cô được sinh ra trong thời đại thịnh vượng này đã tạo ra huyền thoại của riêng mình.
Giờ đây Đường Tĩnh Vân chỉ là một cô gái trẻ vô danh vừa mới bước sang tuổi 20, thậm chí còn có xuất thân không được vẻ vang, có ai đoán trước được thành tựu của cô trong tương lai chứ!
Ba người đã uống một chầu vui vẻ, tửu lượng của Đường Tĩnh Vân kém xa kiếp trước, cô cảm thấy hơi mệt nên đã tìm một căn phòng để ngủ lại ở chỗ lão Thôi.
Đến khi cô tỉnh dậy, nghe thấy tiếng hát à ơi mà lão Thôi đang nghe trên radio, cô nói lại với anh ta một tiếng rồi ra về. Bên ngoài ánh mặt trời buổi chiều không còn quá gay gắt và đang tắt dần, người đi bộ trên đường tụm năm tụm ba đi với nhau, cô đi thẳng đến một hiệu sách ở trung tâm thành phố, cô đã đọc khá nhiều sách, trong lòng thầm lên kế hoạch cho tương lai của mình. Đến khi cô ra về thì đã gần đến giờ hiệu sách đóng cửa, cô nghe rõ tiếng bà chủ hiệu sách lẩm bẩm sau lưng, "Đứng xem lâu như vậy mà chẳng mua được quyển nào, thật uổng phí khi có một gương mặt đẹp!"
Đường Tĩnh Vân sờ vào mũi, xem ra lần sau cô phải đến một hiệu sách khác để xem rồi, cô nhìn con đường tối tăm rồi bước ra về.
Về đến nhà, khi mở cửa ra, dưới ánh ánh trăng cô chợt cảm thấy có một bóng người đang ngồi trên ghế sô pha, cô sửng sốt, thấp giọng quát, "Ai đó?!"
1: Người con gái anh yêu
Người ngồi trên sô pha động đậy, một giọng nam trầm thấp êm tai vang lên, "Là tôi."