⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Tĩnh Vân có hơi ngạc nhiên, không ngờ khả năng quan sát của người đàn ông này lại tỉ mỉ như vậy, anh có thể nhìn thấy được tham vọng ẩn giấu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của cô, cô nhướng đôi mắt phượng, khóe môi mỉm cười, "Có phải anh luôn quan sát tôi không?"
 
Khương Diệp nhìn khuôn mặt tươi cười xinh đẹp kia, anh có linh cảm, người phụ nữ này sau này nhất định sẽ có được thành tựu phi phàm, giống như người xưa vẫn nói, "Cá chép hóa rồng", bây giờ cô chỉ đang ngủ đông, sẽ có một ngày cô sẽ trở thành phượng hoàng bay vút lên chín tầng mây, chẳng qua là thời cơ vẫn chưa đến.
 
"Cũng không thể gọi là quan sát em, ai bảo đôi mắt của em thu hút đến vậy, thật khó để không khơi dậy hứng thú của người khác." Khương Diệp vuốt ve lên gương mặt cô, trong mắt mang theo ý cưới, có vẻ như anh đang tận hưởng cảm giác này.
 
Đường Tĩnh Vân giãy giụa mấy lần, cũng không thoát khỏi cánh tay anh, nên đành để anh muốn làm gì thì làm, dù gì bị sờ vài cái cũng chẳng mất miếng thịt nào, đây có lẽ là sự khác biệt giữa một người phụ nữ ba mươi tuổi và một người phụ nữ hai mươi tuổi, người phụ nữ ba mươi tuổi đã bước qua cái tuổi động một tí là đỏ mặt, tim đập thình thịch, mà da mặt cũng dày hơn rất nhiều.
 
"Đáng chết!" Khương Diệp thấp giọng chửi rủa, "Tôi đã nói rồi, tôi chỉ ngủ với người phụ nữ mình yêu thôi, em đừng ép tôi phá lệ."
 
Đường Tĩnh Vân khẽ mỉm cười không nói gì, thật ra cô cũng nhận ra Khương Diệp lúc này không bị ảnh hưởng nhiều bởi tác dụng của thuốc, dựa vào ý chí của anh cũng đủ để vượt qua rất nhiều thứ, bây giờ anh đang lợi dụng tác dụng của thuốc để thăm dò thái độ của cô, vừa khéo cô cũng có ý định tương tự, cô nói, "Hửm? Người phụ nữ anh yêu à?" Cô cười nửa miệng nhìn anh rồi đẩy anh ra, "Trong bếp vẫn còn một ít nguyên liệu còn sót lại từ bữa trưa, tôi sẽ vào nấu hai tô mì."
 
Khương Diệp nhìn người phụ nữ đang bận rộn trong bếp, cứ cảm thấy trên người cô có một khí chất rất mâu thuẫn, cô ở giữa sự trưởng thành và ngây ngô nhưng lại có thể khiến trái tim anh xao xuyến, anh nhớ đến sự thấu đáo trong mắt cô vừa rồi thì không khỏi bật cười, đúng là một cô gái thông minh, không để người khác làm xáo động sự bình yên của mình.
 
Anh dường như có thể cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ vết thương bị trúng đạn dưới mạng sườn, trong mắt anh hiện lên một chút ý cười, người phụ nữ này bình thường trông có vẻ lạnh lùng thờ ơ, nhưng trên người lại toát ra vẻ khoan thai, anh biết thật ra cô cũng có một khía cạnh nồng nhiệt, giống như nụ hôn vừa rồi của cô, nồng nàn và ngang ngược.
 
Anh lại không khỏi cười thầm, bản thân anh cũng không nhận ra, quãng thời gian ở cùng Đường Tĩnh Vân, anh đã cười nhiều hơn số lần cả một năm cộng lại.
1: Chúng ta kết hôn đi
 
Đêm đó Đường Tĩnh Vân ngủ rất say, không biết có phải vì Khương Diệp trở về, hay vì tạm thời giải quyết được chuyện của nhà họ Đường, cô đã có một giấc ngủ ngon.
 
Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, cô bàng hoàng phát hiện có một người đàn ông lẽ ra không nên xuất hiện trong bếp - Khương Diệp, lúc này anh đang mặc bộ quần áo ở nhà, mang tạp dề, anh nhìn thấy Đường Tĩnh Vân liền mỉm cười, "Tôi không nấu được những món phức tạp, nên đã nấu nồi cháo với trứng gà ăn kèm với dưa leo, em đừng chê nhé."
 
Đường Tĩnh Vân sửng sốt, cô nghĩ người đàn ông như Khương Diệp trông không giống như người biết vào bếp, cô liền mỉm cười, "Được, tôi đi rửa mặt rồi ra." Cô đi vào phòng tắm, nhanh chóng rửa mặt, khi nhìn vào gương cô nhận thấy khóe miệng của mình luôn nhếch lên, trên gương mặt mang vẻ vui tươi, cô lẩm bẩm: "Người đàn ông này... thật là... "
 
Đến khi cô trở ra ngoài, Khương Diệp đã bày biện xong, hai người im lặng dùng bữa, Đường Tĩnh Vân cảm thấy bữa sáng tuy đơn giản nhưng lại có cảm giác như được ở nhà, cô cười nói, "Đồ ăn không tệ, người cũng không tệ."
 
Khương Diệp nghe vậy anh đưa mắt nhìn vẻ mặt vui tươi của cô gái, "Nếu em thích, sau này tôi sẽ tiếp tục nấu cho em ăn." Giọng nói của anh không cao cũng không thấp, nhưng lại mang vẻ cám dỗ.
 
Đường Tĩnh Vân cúi đầu húp một ngụm cháo mà không nói gì, Khương Diệp cầm quả trứng lên, sau đi đập vài cái thì tách vỏ trứng một cách khéo léo, Đường Tĩnh Vân nhìn động tác tao nhã của anh, cảm thấy đúng là người đẹp thì làm gì cũng đẹp mắt. Khương Diệp bỏ quả trứng trắng nõn vào chén của cô, "Bổ sung thêm ít chất đạm." Hành động này chẳng hề có cảm giác gượng gạo, cứ như việc lột trứng gà cho cô như thế này là một chuyện đương nhiên.
 
Đường Tĩnh Vân nhìn quả trứng gà trong chén, cô đã im lặng vài giây sau đó ngước đầu nhìn anh, "Khương Diệp, chúng ta kết hôn đi."
 
Khương Diệp đang ăn cháo bỗng khựng lại, ngước đầu nhìn cô, sau đó anh gật đầu đồng ý như không có chuyện gì xảy ra, "Được thôi." Anh suy nghĩ một lúc rồi nói thêm, "Tôi sẽ cho người đưa sổ hộ khẩu đến sớm nhất có thể, vài hôm nữa chúng ta sẽ đến Cục Dân chính để làm thủ tục nhé?"
 
Vẻ mặt tươi cười của Đường Tĩnh Vân liền cứng đờ, "Anh nghiêm túc đấy à?"
 
"Ừm, em đã mở miệng cầu hôn rồi, sao tôi có thể từ chối được chứ?" Trong mắt Khương Diệp hiện lên ý cười, Đường Tĩnh Vân bỗng dưng nhìn thấy vẻ giảo quyệt từ trong ánh mắt anh, cô chợt cảm thấy mình trêu trọc không được người ta mà còn bị trêu chọc lại, hơn nữa còn bị chết trong cái hố mình tự đào ra, cô bình tĩnh lại một chút rồi nói, "Nhà anh ở đâu?"
 
"Chuyện kết hôn tôi tự mình quyết định, em yên tâm, trong nhà không ai dám phản đối," Khương Diệp cười nói, "Tôi rất hài lòng về em, người vừa xinh đẹp lại can đảm, không khóc nhè như những cô gái khác, em có tham vọng riêng, không phải người cứ suốt ngày thích kiểm tra điện thoại của tôi, hơn nữa em nấu ăn lại ngon, khi chúng ta gặp mặt tôi sẽ được thưởng thức một chầu, em đúng là người phụ nữ tốt vừa có thể lên được phòng khách, vừa xuống được nhà bếp!"
 
Nhìn lại kiếp trước, Đường Tĩnh Vân đã là một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe được lời tỏ tình của người khác, nên khiến cô sững sờ, ở kiếp những từ hình dung cô nghe được đều là sự khinh miệt, đây là lần đầu tiên cô nghe được một người đàn ông khen ngợi cô như vậy, hơn nữa còn là một người đàn ông rất xuất sắc. Nhưng cô đã qua cái tuổi bị say đắm trước lời nói đường mật của đàn ông, cô bình tĩnh hỏi, "Gia đình anh có người thúc giục chuyện kết hôn à?"
2: Chúng ta kết hôn đi
 
Khương Diệp thở dài, làm như bất đắc dĩ nói, "Tĩnh Vân, em thật thông minh, ông nội muốn tôi tìm một người môn đăng hộ đối, nhưng tôi lại vô tình đặt trái tim ở chỗ em mất rồi." Anh phải thừa nhận, nếu không phải vì trong lòng đã sớm có hình bóng của cô thì tối qua khi người phụ nữ đó bỏ thuốc anh anh đã không từ chối, dù sao vẫn còn tình cảm được huấn luyện chung, anh không đến nỗi là người vô tâm không nể tình. Nhưng tình cảm là một thứ gì đó rất kỳ lạ, anh gặp cô và từ đó trong lòng anh đã có cô.
 
Đường Tĩnh Vân nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt Khương Diệp, đột nhiên cô cảm thấy mình đã vô tình làm khuấy động trái tim của ai đó, cô ngừng trêu chọc rồi nghiêm túc nói, "Anh nghiêm túc đấy à?"
 
Khương Diệp lắc đầu mỉm cười, "Em biết mà, tôi chưa bao giờ giỡn chơi, tôi là người có giới hạn đạo đức." Với dáng vẻ chân thành này của anh có thể làm rung động lòng người. Đường Tĩnh Vân sửng sốt một lát, sau đó chậm rãi nở nụ cười dâng lên khóe mắt, "Khương Diệp, anh định kết hôn với tôi thật sao?"
 
"Đúng vậy." Khương Diệp gật đầu chắc chắn, đối với anh có một số chuyện không cần thiết phải nói thêm gì nữa, gia đình anh có sự suy tính cho cuộc hôn nhân của anh, ban đầu anh đều lấy lý do công việc để tránh khỏi lợi ích chủ chốt của nhà họ Khương, nhưng cùng với tuổi tác lớn dần, ông cụ vẫn luôn muốn anh quay về gánh vác vị trí người kế thừa, anh là cháu đích tôn đời thứ ba của nhà họ Khương và cũng là người ưu tú nhất, nên anh thật sự cảm thấy rất áp lực.
 
Anh không muốn có một cuộc hôn nhân giữa các gia tộc, anh nghĩ đến cha mẹ mình không được hạnh phúc, cuộc sống hôn nhân kiểu bằng mặt không bằng lòng khiến anh tạo ra bản năng e dè về cuộc hôn nhân giữa các gia tộc.
⬅ Trước Tiếp ➡