Chương 29
Mặc dù cô không có ấn tượng với người đàn ông này nhưng nghĩ kĩ thì cũng chỉ đơn giản có thể thôi, lại là một tên đàn ông ngu xuẩn bị vẻ ngoài của Đường Vũ San lừa gạt.
Biểu cảm tươi cười của Đường Vũ San cứng đờ, cô ta đã quan sát Đường Vũ San từ khi cô mới vào cửa, lúc mở cửa trên mặt cô còn mang nụ cười ấm áp và tươi sáng giống như ánh mặt trời ngày xuân, lại như một ngọn gió nhẹ nhàng lướt qua mặt hồ yên ả, khiến người ta cảm nhận được sự an tĩnh của cô, nhưng lúc thấy cô ta, nụ cười trên mặt cô nhanh chóng bị thu lại, thứ còn sót lại chỉ là cảm giác hời hợt lãnh đạm, ánh mắt thông suốt như đã biết thân phận và ý đồ của cô ta.
Đường Vũ San cảm thấy rất nghi ngờ, theo tin tức cô ta lấy được hẳn là cô không biết thân phận của mình, nhưng khi Đường Tĩnh Vân nói câu đầu tiên, cô ta có thể khẳng định cô gái này biết gì đó.
2: Rắc rối tìm đến
Đường Vũ San hơi cau mày tỏ vẻ không hài lòng, trong đôi mắt thoáng qua một tia trách móc, "Đàn em Đường, cô có ý gì, đàn anh Ngụy chỉ nói một câu mà cô đã nhục mạ anh ấy như thế, tính tình như vậy không tốt lắm đâu!"
Đường Tĩnh Vân liếc mắt nhìn cô ta, cố nặn ra một nụ cười, "Đàn chị Đường, Đường Tĩnh Vân tôi chỉ là một kẻ nhỏ bé hèn mọn bò ra từ bụi đất, không phù hợp để giao tiếp với những người bề trên cao quý như các người, mong cô nương tay chừa cho tôi một con đường sống".
Cô vừa nói dứt lời, bầu không khí không thân thiện lồ lộ trong ký túc xá lại càng rõ ràng hơn, mọi người đều đổ dồn ánh mắt mang theo sự tò mò vào Đường Tĩnh Vân và Đường Vũ San, nghe những lời Đường Tĩnh Vân nói giống như giữa hai người họ có chút mâu thuẫn không muốn ai biết.
Mắt Đường Vũ San thoáng lộ vẻ kinh ngạc, lần này cô ta tìm đến đây đã lường trước việc Đường Tĩnh Vân sẽ có đủ loại phương pháp đối phó nhưng cô ta không ngờ cô lại thẳng thừng xé rách mặt như vậy, ngay cả mối quan hệ xã giao cơ bản nhất cũng lười duy trì, điều này hoàn toàn không có trong nền giáo dục mà cô ta được tiếp nhận từ nhỏ.
Giới thượng lưu có những quy tắc riêng, cho dù quan hệ giữa những người lớn tuổi trong gia tộc có tệ đến đâu, âm mưu tính toán ngầm giữa họ có nhiều đến thế nào đi nữa, dù có hận đến nghiến răng nghiến lợi, thì ngoài mặt vẫn phải bảo vệ mối quan hệ với nhau, đây là vấn đề thể diện bắt buộc.
Cô ta thầm hừ lạnh trong lòng, quả nhiên là đứa con gái riêng được nuôi bên ngoài không thể đưa lên mặt bàn được.
Đường Vũ San vẫn giữ biểu cảm thương tiếc quan tâm ngoài mặt, cô ta nói một cách chân thành, "Đàn em Đường, lần này tôi chân thành mời cô tới tham gia tiệc chào đón tân sinh viên của trường, lần này sẽ có các cựu sinh viên ưu tú trở về trường đại diện cho bộ mặt của trường Đại học Yến, tôi nghe nói cô chơi đàn piano rất hay, đừng vì lý do cá nhân mà từ chối việc này".
Đường Tĩnh Vân cười lạnh một tiếng, Đường Vũ San biết chuyện cô có thể chơi đàn piano từ đâu? Đều là những lời nói nhảm nhí! Một cô gái sinh ra lớn lên ở nơi đầu đường xó chợ, làm sao có tiền học thứ chỉ dành cho những người tài năng giàu có như đàn piano? Cô không tin Đường Vũ San không xem hồ sơ của cô, đương nhiên là có thể biết những điều này, kết hợp với thái độ hiện tại của cô ta không phải muốn ra oai phủ đầu với cô hay sao?
Cứ chờ đi, không lâu nữa sẽ có tin đồn một nữ sinh viên năm hai tên Đường Tĩnh Vân kiêu ngạo từ chối lời đề nghị biểu diễn dù Đường Vũ San đến tận nơi, không có tinh thần tập thể, v.v., sợ rằng hàng loạt tiếng xấu đều sẽ đổ lên đầu cô, những thủ đoạn như thế kiếp trước cô đã nhìn đủ rồi, cũng đã chán ngấy.
Cô nhớ kiếp trước cô ta còn gây ra rất nhiều phiền toái cho mình, chẳng hạn như cô chưa từng được học những thứ mà mọi tiểu thư giàu có phải rèn luyện tu dưỡng từ nhỏ, người ta mong đợi một cô gái bôn ba đầu đường xó chợ từ nhỏ có khiếu thưởng thức cao tới đâu, quy củ thanh tao tới mức nào được cơ chứ? Song chị gái cô, Đường Vũ San, tiểu thư chính thống của nhà họ Đường, lại đưa cô đến buổi tụ tập của các tiểu thư nhà danh giá, mượn chuyện này để sỉ nhục cô một phen.
3: Rắc rối tìm đến
Kiếp trước có lẽ Đường Tĩnh Vân sẽ để tâm nhưng kiếp này cô lại lười để ý mấy chuyện này bởi vì cô đã không thèm quan tâm đến mấy thứ danh tiếng này nữa, nếu danh tiếng hữu dụng thì Đường Vũ San cũng không bị cô làm cho thân bại danh liệt.
Người chưa từng trải qua rất khó có thể hiểu được chuyện người từng quỳ gối trước mặt bạn khóc lóc thảm thiết chỉ để cầu xin một con đường sống giờ lại đứng trước mặt bạn với vẻ mặt kiêu ngạo rất khó khiến bạn cảm thấy áp lực hay để ý tới họ.
"Không cần đâu đàn chị Đường Vũ San, Đường Tĩnh Vân là một người tự biết mình, chuyện mang vẻ vang về cho trường như vậy hãy để lại cho những người thực sự có tài năng, còn tôi ngồi yên một chỗ làm khán giả bình thường là được rồi". Đường Tĩnh Vân nói xong cũng không quan tâm đến thái độ của mọi người ở đó, cô đeo một bên vai balo rồi quay người bước ra ngoài, để lại cho mọi người một bóng lưng tiêu sái, bóng lưng của cô thoạt nhìn khá gầy gò nhưng sống lưng lại thẳng tắp khiến người ta có cảm giác nó không bao giờ cong được.
Đường Vũ San nheo mắt lại, cô ta cảm thấy câu nói cuối cùng của Đường Tĩnh Vân dường như có ý ám chỉ, trong lòng càng chắc chắn rằng cô đã biết gì đó về thân phận của mình, cô ta cũng chỉ cười lạnh một tiếng, Đường Tĩnh Vân muốn làm ra vẻ không tranh giành sao? Dù có như vậy, Đường Vũ San cũng sẽ không để cô cảm thấy dễ chịu.
Cô ta cười ngại ngùng với mọi người trong ký túc xá, để lộ thái độ bối rối, làm đủ loại biểu cảm rồi mới dắt chàng trai họ Ngụy kia rời đi.
Đường Tĩnh Vân gạt bỏ mọi chuyện ra sau đầu, hôm nay mới khai giảng không có tiết học nào, cô ra khỏi cổng trường bắt một chiếc taxi rồi vội vã đến sân bay.
Sân bay ở Kinh Đô được xây dựng với quy mô rất lớn, cô bước vội vào trong, không biết Vinh Kiều đứng đợi ở đâu, cô đành phải lấy điện thoại ra gọi cho cô bạn thân Vinh Kiều, kết quả bên kia hiển thị số máy đang bận, điều này khiến cô khá bất lực, trong thời gian ngắn cô cũng không tìm được người trong sân bay lớn như vậy.
Đường Tĩnh Vân dứt khoát ngồi xuống một chiếc ghế nghỉ công cộng chờ Vinh Kiều gọi lại cho mình, chỉ là chưa ngồi được bao lâu, cô đã bị một người đàn ông ăn xin ngồi ở chỗ quá cảnh của hành khách thu hút bởi khí chất rất đặc biệt của người đàn ông đó.
Người đàn ông đó cúi đầu khiến người ta không nhìn rõ gương mặt anh ta, quần áo trên người trông luộm thuộm giống như đã rất lâu không được giặt, có điều tư thế ngồi của anh ta rất ngay ngắn, Đường Tĩnh Vân có thể cảm nhận được đó là thói quen hình thành nhờ được uốn nắn tốt, trước mặt anh ta đặt một cái bát, thỉnh thoảng có khách đi qua cho anh ta một ít tiền.
Ngay lúc này, hai tên đàn ông trông trông như đám côn đồ tép riu đi tới, chúng mặc áo ba lỗ đen, vai trần còn xăm những hình xăm lớn, chúng đá người đàn ông đang ngồi đó ngã lộn mèo không chút do dự.
Mắt Đường Tĩnh Vân rất nhạy bén, cô nhìn thấy khuôn mặt lộ ra của người đàn ông đó xồm xoàm râu ria, hẳn đã nhiều ngày không cạo, trên mặt có những vết bầm tím sưng ứ, không nhìn rõ diện mạo, dưới mắt là quầng thâm đen, trong đôi mắt đó lộ vẻ chán chường và ghét bỏ thế gian, biểu cảm uể oải.
Thấy hai tên côn đồ đến, anh ta rất bình tĩnh lấy hết tiền trong túi ra, tự cầm lại mười đồng xu, không thèm để tâm tới chỗ còn lại, hai tên côn đồ thấy anh ta thức thời như vậy, cũng không làm khó anh ta nữa.