Chương 21
Nhân gọi cô vào ăn cơm.
“Tiểu Lê nhanh vào ăn đi, đồ ăn sắp nguội rồi đó.” “Đây rồi đây rồi Mẹ ơi, trong nhà có dưa hấu lạnh không, con muốn ăn.” Mới vừa ăn cơm xong, Thời Lê ôm nửa quả dưa hấu lạnh về phòng, sau khi tắm rửa xong xuôi, mặc lên người chiếc áo hai dây rộng thùng thình cùng với quần đùi ngắn, ngồi xếp bằng trên mặt thảm, vừa bật quạt vừa gọi điện cho An Mạt.
Lúc An Mạt nghe máy, giọng điệu của cô nàng hiếm khi bình tĩnh như vậy, hẳn là đang đắp mặt nạ.
“Tự dưng nửa đêm gọi điện cho tôi làm gì thế?
Tôi đếm đến ba mà không nói chuyện nghiêm túc là tôi tắt máy đó nhé ” Thời Lê nhìn đồng hồ trên bàn, còn chưa mười giờ nữa mà.
“Thời Tưởng chia tay rồi.” Trước khi An Mạt kịp mở miệng, Thời Lê lập tức ấn tắt điện thoại.
Cô đặt điện thoại lên đùi, cúi đầu dùng thìa múc dưa hấu bỏ vào miệng, giây tiếp theo, cái tên An Mạt điên cuồng gọi đến.
Thời Lê cúp máy hơn chục lần, cuối cùng bên kia mới chịu bỏ cuộc.
Ước chừng mười một giờ, Thời Lê đã nằm lên giường rồi bắt đầu nghiên cứu, ghi nhớ một số loại cafe kỳ lạ, dưới lầu đột nhiên có đèn xe sáng lên, hơn nữa còn mãi chẳng tắt.
Tin nhắn Wechat từ An Mạt gửi tới hiện lên Xuống dưới này đấu tay đôi nhanh lên Thời Lê đáng chết dám cúp máy của tôi Cậu xong đời rồi đấy.
Có lẽ vì sợ làm phiền người dân xung quanh nên An Mạt cố nhịn, không để tài xế bấm còi điên cuồng giục cô xuống nhà, Thời Lê gãi gãi mái tóc bù xù, mặc vào một chiếc áo chống nắng, lê đôi dép tông rồi đi xuống lầu mở cửa.
Ba phút sau, An Mạt nửa đêm rồi mà vẫn còn trang điểm đi vào phòng, cô nàng chống tay lên tường, ghé vào giường Thời Lê để nghe ngóng động tĩnh phòng bên cạnh.
“Anh ấy chia tay thật à?
Sao im lặng thế?
Hay là ngủ rồi?” Thời Lê khoanh chân ngồi ở đầu giường đọc lưu ý mà ông chủ gửi cho mình, không thèm ngẩng đầu lên mà nói “Cậu bò ra chỗ gối ngủ của tôi rồi gõ mấy cái vào tường thử xem, gõ mạnh vào.” An Mạt cau mày, đi đến gập ngón tay rồi gõ mạnh lên tường mấy cái, kết quả lập tức nghe được phòng bên kia có mấy tiếng ho khan truyền đến.
“Cậu gõ một cái là bụi trên tường sẽ rơi xuống bàn sách của anh ấy, nghe tiếng thì chắc là chưa ngủ, có lẽ đang đọc sách đấy.” An Mạt vội vàng rụt tay về như thể vừa làm chuyện sai trái, trợn to mắt lườm Thời Lê “Xem chuyện tốt mà cậu làm kìa.” “Tôi đâu có làm, cậu làm mà.” An Mạt tiện tay lấy gối ném vào lưng cô, sau đó đứng dậy đi xuống giường, cầm lấy chiếc gương trên bàn ngắm một lượt gương mặt trang điểm kỹ càng của mình, sau đó mới bước ra ngoài.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa phòng bên cạnh.
“Anh Thời Tưởng, em là An Mạt đây a, anh ngủ chưa thế?” Cô nàng nhỏ nhẹ nói, âm cuối còn cố ý kéo dài.
Lúc này Thời Lê vẫn đang cầm quyển sách nghiên cứu cafe, nhưng người đã dựa hẳn lên giường, áp tai vào tường.
“Anh chưa ngủ...
Sao em lại tới đây?” Câu sau An Mạt hạ thấp giọng nên Thời Lê nghe không được rõ.
Hai người họ trò chuyện khoảng ba phút, An Mạt mới quay về phòng Thời Lê, còn đứng ở cạnh cửa nói với cô “Xe của tôi phải sửa nên sáng mai anh Tưởng sẽ lái xe đến gara, mấy