⬅ Trước Tiếp ➡

là vào năm thứ ba trung học cơ sở, lúc ấy bạn của Thời Lê đang hẹn hò với một chàng trai ở trường khác.
Để hâm nóng buổi hẹn hò sau khi quen nhau, cô nàng đã rủ Thời Lê đi cùng, tình cờ chàng trai kia cũng dẫn theo một người bạn, mà người đó chính là Thẩm Hiến Nghi.
Thời Lê nhớ rõ, lúc ấy Thẩm Hiến Nghi không thích nói chuyện, lúc cô ngồi bên cạnh bạn ăn gì đó, anh cứ luôn nhìn cô chằm chằm, cô đứng dậy đi lấy thức ăn, anh cũng quay đầu nhìn cô.
Loại tình huống này không nhiều thì ít cũng sẽ khiến cô cảm thấy xấu hổ, vì để xoa dịu bầu không khí, cô nói vài câu với anh, anh là một người rất bình thường, chỉ là khá ít nói, hơn nữa từ cuộc nói chuyện, cô cũng biết thành tích học tập của anh rất tốt.
Xuất phát từ bộ lọc tự nhiên dành cho học sinh giỏi, Thời Lê miễn cưỡng buông bỏ thành kiến trong lòng, thành tích của anh trai cô rất tốt, thiếu niên trước mắt hẳn là cũng không kém hơn bao nhiêụ Quan trọng là anh rất đẹp trai, lúc đó chưa thoát tính trẻ con, mọi người đều còn nhỏ tuổi, dùng từ đẹp trai tới hình dung khiến anh có vài phần công kích, bởi vì diện mạo của anh chính là kiểu thanh tú sạch sẽ khiến mọi người không hề có chút cảnh giác nào.
Vốn tưởng rằng anh cũng giống như anh trai cô, vì trong nhà thiếu tiền nên mới đến chỗ này làm thêm.
Ai ngờ vừa hỏi mới biết được đây chính là vị thiếu gia mà cả đời chưa từng nghe qua hai chữ “làm thêm”, ngay cả mấy món ăn không có dinh dưỡng thế này cũng là lần đầu được nhìn thấy rồi ăn thử.
Thẩm Hiến Nghi chính là con nhà người ta trong truyền thuyết, từ nhỏ đến lớn chỉ xếp hạng nhất, biết chơi cờ vây, kiếm thuật, cưỡi ngựa lái thuyền, thường xuyên giành được giải thưởng ở các cuộc thi piano quốc tế, từng tổ chức buổi hoà nhạc cá nhân cả trong nước lẫn ngoài nước.
Nghe vậy, miệng Thời Lê há to, lại nhìn phần ăn trước mặt anh chưa từng động tới, đồ ăn ngon vậy mà anh không thèm nhìn một cái, chắc lượng muối ngày thường được anh ăn vào phải cân đo đong đếm chuẩn chỉ.
Thế này mà nói thì mọi thứ vẫn trong phạm vi bình thường, mãi cho đến khi xảy ra một chuyện mới khiến Thời Lê có cảm giác ớn ớn khi đối mặt với Thẩm Hiến Nghi.
Cô bạn cùng cậu bạn trai tám chuyện quên trời quên đất, cô đành nói là mình muốn đi mua đồ, thật ra là đang tìm cớ tránh mặt đi, nhường lại thế giới riêng cho hai người đó.
Thời Lê hỏi anh có muốn ra ngoài đi dạo một vòng không, trong quán có nhiều trẻ con, cảm giác chướng khí mù mịt.
Anh nói “Được.” Phần ăn của anh vẫn chưa được động qua, Thời Lê cảm thấy vứt đi rất lãng phí, liền nói sẽ đóng gói lại mang về làm bữa tối, tiền của phần ăn này được giảm 30%, cô sẽ trả cho anh.
Thẩm Hiến Nghi gật đầu đồng ý, lại nói “được”, đôi mắt vẫn luôn nhìn cô chằm chằm, Thời Lê cho rằng đây là thói quen của anh, lại cố gắng thuyết phục bản thân không cần để ý, có lẽ vị thiếu gia này không biết cách xã giao với người khác, bởi nhìn qua anh rất giống một chàng trai trẻ hướng nội ít nói.
Vì thế, Thời Lê bèn đứng dậy đi tìm nhân viên quán để lấy túi giấy tới đóng gói, lúc ở trước mặt anh đóng gói đồ ăn, vô tình phát hiện, anh cương cứng với cô.


⬅ Trước Tiếp ➡