Tiếp ➡
Vợ ơi, sáng nay anh có cuộc họp, chiều mới quay về Tô Thành được, chắc khoảng ba giờ sẽ đến.
Kỳ, em đang ngủ à?
Phải vào họp rồi, không thể quay về với em ngay được.
Điện thoại trong túi xách của Lạc Kỳ rung lên, Bùi Thời Tiêu gửi liên tiếp ba tin nhắn đến, nhưng cô đang tựa vào chỗ ngồi ngủ gục, không nghe thấy.
Tối hôm qua, cô phải tham dự một buổi tiệc xã giao để bàn việc làm ăn, mãi đến rạng sáng mới kết thúc. Sáng nay trời còn chưa sáng, cô lại phải bắt chuyến tàu cao tốc đầu tiên để đến Tô Thành. Lúc ngồi trên tàu, nghe tiếng nhạc quá êm dịu nên Lạc Kỳ ngủ lúc nào không hay.
Nửa giờ sau, Lạc Kỳ mới thức dậy. Đọc tin nhắn đầu tiên, cô vẫn chưa thích ứng được với cách gọi “vợ” này. Hai người yêu nhau mấy năm, Bùi Thời Tiêu thường gọi tên Lạc Kỳ, số lần gọi cô là vợ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Lạc Kỳ ngẩng đầu đọc thông báo trên màn hình điện thoại rồi trả lời Còn ba trạm dừng nữa sẽ đến Tô Thành, vừa rồi em ngủ quên mất.
Có lẽ Bùi Thời Tiêu vẫn đang họp, đã mười phút trôi qua nhưng anh ta vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô.
Lạc Kỳ khóa màn hình điện thoại, quay mặt ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Quê của cô và Bùi Thời Tiêu đều ở Tô Thành, hai người đã hẹn nhau cuối tuần sẽ về Tô Thành để chọn khách sạn tổ chức tiệc cưới, hôn lễ được quyết định vào giữa tháng Mười Hai.
Thật ra, đặt khách sạn chỉ là mục đích phụ, bọn họ muốn nhân dịp này gặp nhau, bởi vì từ đầu năm nay hai người đã tách ra, Lạc Kỳ làm việc ở Bắc Kinh, còn Bùi Thời Tiêu đến Thượng Hải. Trong khoảng thời gian này, cả hai đều bận rộn, sắp hai tháng rồi hai người chưa được gặp nhaụ
Gần trưa, cuối cùng Lạc Kỳ cũng đến nơi.
Mẹ gọi điện thoại đến hỏi cô đã về đến nhà ga chưa.
“Mẹ, con vừa xuống tàu, còn chưa ra khỏi ga tàụ”
“Thời Tiêu đến ga tàu đón con à?”
“Anh ấy có cuộc họp bất ngờ, chiều mới về tới Tô Thành.”
“Sao con không nói sớm để mẹ bảo cậu út đến ga tàu đón con?”
“Không cần đâu mẹ, ở đây rất dễ đón xe.”
Lần này cô về quê thật không đúng lúc, cả ba và mẹ đều đi công tác ở nơi khác, không ở Tô Thành. Lạc Kỳ bắt xe nhưng không về nhà mình mà lại đi thẳng đến phòng cưới.
Thấy cô mang theo hai va li hành lý, tài xế xuống xe giúp xách lên và đặt vào cốp saụ
Phòng cưới nằm ở tầng trệt của tòa nhà Hồ Cảnh, một trong những chung cư cao cấp của Tô Thành.
Cả Lạc Kỳ và Bùi Thời Tiêu đều ít khi ở lại Tô Thành, một năm cũng chưa chắc đã sống ở đây được mười ngày nửa tháng. Nhưng Bùi Thời Tiêu nói, ở cả ba thành phố đều phải có phòng cưới của bọn họ, còn phải là loại tốt nhất nữa.
Lạc Kỳ biết rõ tất cả các mật khẩu của Bùi Thời Tiêu, từ lúc trưởng thành cô đã thuộc nằm lòng.
Đến phòng cưới ở Hồ Cảnh, Lạc Kỳ nhập mật khẩu để vào nhà, đây là lần đầu tiên cô đến đây sau khi căn nhà này được trang trí xong. Lúc trước, Bùi Thời Tiêu đã quay lại video cho cô xem, tất cả đồ gia dụng trong nhà đều được mua sắm theo sở thích của cô.
Lạc Kỳ lấy đôi dép đi trong nhà mới tinh ra khỏi tủ giày mang vào, cô lấy điện thoại gửi tin nhắn báo bình an cho Bùi Thời Tiêụ
Nửa giờ sau, Bùi Thời Tiêu gọi điện thoại đến.
Khi đó Lạc Kỳ đang sắp xếp hành lý trong vali. Lần này quay về cô đã mang theo một số vật dụng thường ngày và quần áo đặt ở phòng cưới để sau này khi có dịp trở về Tô Thành thì sử dụng.
Cô đặt quần áo trong tay xuống, cầm điện thoại đi đến ban công lộ thiên rồi mới bắt máy.
“Anh vừa tan họp, em đã ăn cơm trưa chưa?” Giọng nói trầm thấp của Bùi Thời Tiêu truyền đến.
Tiếp ➡