⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc Kỳ dùng hết sức, nắp hộp mở ra, canh hơi vẩy ra một chút, rơi xuống mu bàn tay cô. Thư ký Cứ nhanh tay nhanh mắt, lập tức rút "xoạt, xoạt" mấy miếng khăn giấy ra cho cô lau mu bàn tay.
Canh văng lên trên tay cô, Tưởng Thịnh Hòa vô thức đổi động tác, mò mẫm hộp canh của mình. Nó ấm, không nóng.
Chắc chắn cô không bị bỏng, anh điềm nhiên như không mà ăn tiếp.
Họ vội vã ăn xong bữa ăn công việc, tiếp tục tăng ca.
Lạc Kỳ bận bịu mãi đến chín giờ rưỡi mới về. Tài xế của Tưởng Nguyệt Như đợi dưới tầng, đưa cô về nhà. Ngồi trên xe, cô ngẩng đầu lên nhìn bên trên, đèn trên tầng làm việc của sếp lớn vẫn sáng.
Ô tô lái vào màn đêm, Lạc Kỳ tựa lưng ra ghế, hoàn toàn thả lỏng.
Chẳng mấy chốc, ô tô đã dừng dưới khu nhà ở.
Nhà cô cách công ty chưa đến hai cây số. Để tiện cho cô đi lại, Bùi Thời Tiêu đã có lòng mua căn nhà này.
Về đến nhà, Lạc Kỳ gửi tin nhắn cho Bùi Thời Tiêu Nửa tiếng sau gọi video.
Cô ném điện thoại di động lên giường, cầm đồ ngủ đi tắm.
Không lâu sau, trong phòng tắm, hơi nước nóng hầm hập. Lạc Kỷ ngửa mặt, hé mắt, hướng mặt về phía vòi hoa sen mà xối nước. Cô làm việc với Tưởng Thịnh Hòa một đêm, suýt đã toi mất nửa cái mạng.
Đến giờ, cô vẫn chưa tỉnh táo lại.
Nửa tiếng sau, lời mời gọi video của Bùi Thời Tiêu được gửi đến đúng giờ. Lạc Kỳ cố định di động trên giá đỡ, không trễ nải việc dưỡng da. Góc nhìn phía đầu bên kia chưa được điều chỉnh tốt, người chỉ lộ ra nửa gò má, cái cằm tuyệt đẹp chiếm trọn màn hình điện thoại.
Chẳng mấy chốc, nửa người trên của người kia xuất hiện trong video, cảnh sau lưng là phòng làm việc.
Bùi Thời Tiêu chỉnh góc độ, nhìn rõ Lạc Kỳ rồi, anh ta nhíu mày "Em lại không sấy tóc à?"
Lạc Kỳ tắm xong chỉ lau ngoáy tóc, không sấy khô, đang lót khăn tắm trên vai.
"Lát nữa em sấy." Cô chọn một lọ kem ban đêm giữa đống kem ban đêm, ngón tay đột nhiên kề lại chỗ màn hình, cách khoảng không mà "thoa" qua quýt mấy cái lên trên mặt anh ta.
Bùi Thời Tiêu cười, chống cằm nhìn cô dưỡng da "Hôm nay thế nào? Tăng ca chỗ ông chủ các em à?"
"Phó chủ tịch Tưởng phẫu thuật, có một số công việc chỉ có thể làm cùng với sếp lớn là anh ấy." Hạng mục liên quan đến bí mật thương mại, cô không nói rõ, chỉ hỏi "Đêm nay anh còn ở công ty à?"
"Ừa."
Bùi Thời Tiêu lia màn hình một vòng qua mặt bàn "Anh chưa đọc nhiều tài liệu thế này này "
Lạc Kỳ vỗ nhẹ vào mặt "Em tăng ca cả ngày rồi, không muốn có liên quan gì với công việc nữa "
Bùi Thời Tiêu nhắm màn hình vào ngay mình. Lạc Kỳ nhìn chằm chằm mái tóc anh ta "Cả một ngày mà kiểu tóc của anh chẳng lộn xộn chút nào " Mái tóc được vuốt rất cẩn thận.
Không chỉ kiểu tóc, cúc ở tay của áo sơ mi cũng chưa được cởi ra.
Người đàn ông trước mặt này khiến người ta thấy cảnh đẹp ý vui.
Bùi Thời Tiêu giải thích đơn giản "Hồi chiều có người đến bàn chuyện hợp tác."
"Phải rồi." Lạc Kỳ báo với anh ta "Ngày Tám tháng sau em đến Tô Thành công tác, ở lại bốn ngày."
Bây giờ là cuối tháng Năm, ngày tám tháng sau không còn xa nữa.
Bùi Thời Tiêu không nói khi nào về, đến lúc đó anh ta cho cô một sự bất ngờ.
Trước khi kết thúc cuộc gọi, anh ta dặn "Sấy khô tóc rồi hẵng ngủ."
"Biết rồi." Lạc Kỳ vẫy tay với điện thoại "Ngủ ngon "
Cô tắt cuộc gọi video, đi vào nhà vệ sinh sấy tóc.
Ngày mai lại là thứ Hai "đen tối", điều duy nhất đáng để mong chờ là ngày mai sẽ phát lương.
Bốn giờ rưỡi chiều thứ Hai, tiền lương vào tài khoản.
Lạc Kỳ vừa tan họp. Tiền lương chỉ ở lại trong thẻ được mười phút, còn chưa nóng chỗ đã bị cô giữ lại mấy nghìn đồng lẻ, chuyển hết số còn lại cho mẹ.
⬅ Trước Tiếp ➡