Tưởng Tư Tầm ném cà vạt lên giường một cái, hỏi mẹ "Chiều nay mẹ thấy sao rồi?"
"Tạm ổn." Tưởng Nguyệt Như nhìn cái cà vạt trên giường, lại nhìn sang con trai "Hôm nay trông con đạo mạo nhỉ? Cà vạt ở đâu ra đấy? Quần áo trên người con là ai mua cho con? Xem mắt thế nào rồi? Người ta có để ý đến con không?"
Một loạt câu hỏi được ném đến liên tục.
Tưởng Tư Tầm rót nước uống, một tay cởi cúc. Anh ta cởi được hai cúc rồi mới thấy hô hấp thông thuận "Cà vạt lẫn quần áo đều do cậu ba mang đến cho con, ép con thay. Cậu nói trông cái áo sơ mi ban đầu của con đầy lưu manh, không đứng đắn, làm mất mặt cậu ấy "
Còn như kết quả cuộc xem mắt... "Con không nhớ trông cô gái kia thế nào, con không để ý." Anh ta chịu đựng hết nửa tiếng rồi ai về nhà nấy.
Ngày đầu về nước đã bị cậu ba xách đi xem mắt. Cậu ba không quản được Tưởng Thịnh Hòa thì đi giày vò anh ta, anh ta phải tìm người nói cho rõ
Tưởng Nguyệt Như trêu "Cậu ba con thấy con thiếu thốn tình thương của ba, con nhẫn nhịn đi "
Tưởng Tư Tầm không nói, chỉ "a" một tiếng.
Lạc Kỳ lặng lẽ ăn kiwi, không tham dự.
Hôm nay, cô ra cửa không xem ngày, chưa ăn xong quả kiwi lại có người đẩy cửa phòng bệnh đi vào. Trong miệng Lạc Kỳ còn kiwi, cô nhai qua loa mấy lần rồi nuốt xuống.
"Giám đốc Tưởng " Như một loại phản xạ có điều kiện, cô lập tức đứng lên.
Tưởng Thịnh Hòa gật đầu "Ngồi đi."
Anh đi đến trước giường bệnh, thấy cái cà vạt trông quen mắt trên giường.
Tưởng Tư Tầm tựa vào bệ cửa sổ, cười nói "Hôm nay anh đi chịu tội thay em."
Tưởng Thịnh Hòa liếc mắt "Chịu tội gì?"
"Tội xem mắt. Cậu ba ép anh đi." Anh ta chỉ cái cà vạt trên giường "Còn đặt mua trang phục cho anh nữa."
Tưởng Thịnh Hòa nghĩ, chẳng trách anh thấy cái cà vạt quen mắt, thì ra chính là cái mình mới mua thời gian trước, chỉ mới dùng một lần.
Anh đi đến trước quầy trà nước, bên trên có bày ba, bốn đĩa trái cây.
Thật ra anh không muốn ăn, nhưng anh lại xiên một miếng dưa hấu bỏ vào miệng.
Lạc Kỳ thấy Tưởng Thịnh Hòa cũng ăn trái cây mới không thận trọng khi ăn kiwi trước mặt ông chủ nữa.
Tưởng Tư Tầm vẫn đứng cạnh bệ cửa sổ, thong thả uống nước, ánh mắt thu về từ trên người hai người họ, lấy điện thoại ra, gõ một hàng chữ, gửi đi.
Ngay lập tức, điện thoại di động của Tưởng Thịnh Hòa rung lên. Tưởng Tư Tầm gửi tin nhắn cho anh Mấy năm nay, thật sự em chưa từng nghĩ sẽ cướp Lạc Kỳ về à? Đừng nói với anh một ngày hai mươi bốn tiếng em luôn có ý thức đạo đức
Tưởng Thịnh Hòa nhìn chằm chằm mấy chữ trong tin nhắn.
Anh khóa màn hình điện thoại, không trả lời.
Anh từng nghĩ sẽ cướp về.
Không chỉ một lần.
Tưởng Tư Tầm phát hiện từ khi Tưởng Thịnh Hòa bước vào phòng bệnh, lời của Lạc Kỳ ít đi rõ ràng. Anh ta biết từ trước đây, cô đã sợ ông chủ là Tưởng Thịnh Hòa này rồi.
"Đi, ra ngoài uống một ly " Anh ta bảo Tưởng Thịnh Hòa.
Tưởng Thịnh Hòa không nói gì, lại ăn thêm một miếng dưa nhỏ.
Tưởng Tư Tầm đặt ly nước xuống "Lạc Kỳ, phiền cô nói chuyện với mẹ tôi."
Lạc Kỳ cười "Anh khách sáo rồi, chuyện tôi phải làm mà."
Ngay khi Tưởng Thình Hòa vừa đi vào phòng bệnh, cô đã mong anh có thể rời đi nhanh chút. Anh ở đây, cả người cô thấy không tự nhiên.
Không ai muốn gặp ông chủ sau khi tan việc.
Tưởng Thịnh Hòa nghĩ thế nào cũng không ra, lúc này, ở cách mình mấy bước, người mà mình tâm tâm niệm niệm lại đang oán thầm anh.
Ăn xong miếng dưa hấu thứ hai, anh và Tưởng Tư Tầm cùng nhau rời khỏi phòng bệnh.
"Đi đâu?" Tưởng Tư Tầm hỏi.
Tưởng Thịnh Hòa không để ý "Đâu cũng được."