Bà Tiền là người đã nhìn Lạc Kỳ lớn lên, cô cũng không khách sáo, đưa tay nhận dưa hấu rồi ngồi xuống băng ghế thấp bên cạnh bà cụ, vừa ăn dưa hấu vừa trò chuyện với bà nội Tiền vài câụ
“Mẹ con nói lần này con quay về là để đặt tiệc đính hôn ở khách sạn, con làm xong chưa?”
“Dạ rồi ạ.” Lạc Kỳ gật đầu, nói cho bà Tiền biết tên khách sạn.
Người lớn tuổi thường không nhịn được mà nói nhiều hơn, bà Tiền chân thành khuyên “Bà nội con đã không còn, có vài lời bà phải nói thay cho bà ấy. Kết hôn xong, hai đứa nên dọn về ở cùng nhau, vợ chồng son không thể cứ mỗi người một nơi mãi được, rất dễ nảy sinh vấn đề.”
Lạc Kỳ nghiêm túc trả lời “Năm sau con sẽ chuyển đến Thượng Hải.”
“Bà nghe mẹ con nói sếp của con là người tốt, cũng rất coi trọng năng lực của con.” Từ chức thì quá đáng tiếc, nhưng nếu không làm vậy, hai đứa nhỏ lại không thể ở bên nhau, bà Tiền rối rắm thở dài.
“Không cần phải từ chức, có thể xin chuyển công tác đến chi nhánh khác của công ty ạ.” Cô là trợ lý của phó chủ tịch Tưởng Nguyệt Như, lúc trước cô đã từng đề cập với phó chủ tịch Tưởng rằng sau khi kết hôn cô muốn chấm dứt việc yêu xa.
Ở bên cạnh phó chủ tịch Tưởng rèn luyện năm năm, Lạc Kỳ đã đủ năng lực tự đảm đương một phía. Bà ấy cũng hứa với cô, sau khi cô kết hôn sẽ điều cô đến Thượng Hải, quản lý chi nhánh công ty của tập đoàn Viễn Duy ở Thượng Hải.
Phó chủ tịch Tưởng là cô của ông chủ lớn Tưởng Thịnh Hòa, anh là do một tay bà ấy nuôi lớn, tuy hai người không phải mẹ con nhưng tình cảm còn khắng khít hơn mẹ con. Có được lời cam kết của phó chủ tịch Tưởng, chuyện của Lạc Kỳ cơ bản đã chắc chắn.
Ăn xong hai miếng dưa hấu, Lạc Kỳ quay về dọn dẹp nhà cửa.
Nhà cũ có hai căn phòng ngủ, phòng đã lâu không có người ở nên có mùi rất khó chịu, Lạc Kỳ phải mở cửa sổ để thông gió.
Điện thoại di động trên bàn bất ngờ reo lên, Lạc Kỳ còn tưởng là Bùi Thời Tiêu gọi tới. Cô nhanh chân bước qua cầm điện thoại lên xem, dãy số hiển thị trên màn hình là quản lý phía đối tác của tập đoàn Viễn Duy.
Lạc Kỳ nghe máy, sau khi hai người khách sáo chào hỏi qua lại, đối phương hỏi cô “Trợ lý Lạc, cuộc phẫu thuật của phó chủ tịch Tưởng thế nào rồi? Có ổn không? Ngày mai tôi muốn đến bệnh viện thăm bà ấy, làm phiền cô sắp xếp giúp tôi nhé ”
Lạc Kỳ “…”
Câu hỏi của người kia khiến cô giật mình.
Phó chủ tịch tưởng nằm viện?
Thân là trợ lý của Tưởng Nguyệt Như mà cô lại không biết sếp của mình phải phẫu thuật, xem như Lạc Kỳ đã không làm tròn nhiệm vụ của mình.
Mặc dù không biết tình trạng hiện tại của Tưởng Nguyệt Như thế nào, nhưng không sẽ để lộ sự ngạc nhiên của bản thân trước mặt người ngoài. Lạc Kỳ bình tĩnh nói “Ngài khách sáo rồi, không phiền chút nào, tôi sắp xếp xong sẽ báo lại cho ngài.”
Vừa cúp máy, Lạc Kỳ lập tức gọi điện thoại cho tài xế của Tưởng Nguyệt Như hỏi thăm, bấy giờ cô mới biết, hôm thứ Sáu bà ấy nhập viện để phẫu thuật cắt bỏ túi mật, hiện tại tình hình đã ổn định, tất cả chỉ số đều bình thường.
Về phần tại sao lại không thông báo với Lạc Kỳ, tài xế giải thích “Không phải phó chủ tịch Tưởng không muốn nói với cô, chỉ là bà ấy không muốn làm ảnh hưởng đến kế hoạch quay về Tô Thành sắp xếp tiệc đính hôn và thử áo cưới của cô.”
Lạc Kỳ không thể nói rõ cảm xúc trong lòng mình, cô đáp “Sáng mai tôi sẽ trở về.”
Sau khi cúp máy, cô vội vàng đổi vé tàụ
Trưa hôm sau, Lạc Kỳ đã có mặt tại Bắc Kinh.
Tưởng Nguyệt Như nằm trong phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất, trước cửa có vệ sĩ canh chừng. Lạc Kỳ nhận ra bọn họ chính là vệ sĩ của ông chủ lớn Tưởng Thịnh Hòa.