⬅ Trước Tiếp ➡

người phụ nữ này đúng là không tồi, nhưng có thể thấy cũng sắp hết rồi, Lưu tổng thấy còn khoảng mười ly, uống cạn được mới là lạ “Đương nhiên, nhưng nếu cô hông uống hết, cô em đi với tôi một đêm, thế nào?." Cô đúng là đã uống mười hai cốc, cảm thấy bụng đã trướng lên, đầu bắt đầu có chút choáng váng, tiếp tục uống nửa cốc, há miệng thở hồng hộc.
Ông Lưu đến gần Thiên Tầm, đặt tay lên vai cô “Không uống được thì không uống, van xin anh thì em không cần uống." Lời này vừa dứt, những người đàn ông khác đã phụ họa “Đúng vậy, Lưu tiên sinh ở trên giường sẽ rất cưng chiều cô.” Lại một tràng cười phá lên từ người đàn ông.
Thiên Tầm đẩy tay ông ta ra, liếc nhìn người đẹp ngực khủng, cô trốn trong góc không nói một lời, như thể tất cả những chuyện này không liên quan gì đến mình, cô thất vọng thở dài, cô thật sự không nên ép buộc mình mà cứu cô ta.
Cô ngẩng đầu lên, tiếp tục uống bốn chén, bước chân bắt đầu yếu ớt, loạng choạng vài bước về phía góc tường, ngã vào trong vòng tay của một người đàn ông, lúc này cô mới phát hiện trong góc còn có một người khác.
Cô vội vàng đỡ đùi người đàn ông đứng dậy "Thực xin lỗi." Cô uống đến bốn chén cuốic cùng, che miệng nôn khan, cũng may không nôn ra một ngụm, chỉ chỉ tiền trên bàn "Lục tiên sinh, cám ơn vì phần thưởng của ngài." Tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc, cô ta thật sự uống xong rồi, người phụ nữ này thực sự điên rồi.
Cô gạt tờ tiền màu đỏ trên bàn, loạng choạng đứng trên ghế sô pha, giơ tay vẫy nhẹ, tờ tiền màu đỏ vương vãi khắp sàn.
"Oa.
.
.
.
.
.
" Khóe miệng Thiên Tầm khẽ giật, thế giới đổ nát này, bộ mặt đạo đức giả này, bọn họ thật sự rất ghê tởm, không, cô cũng ghê tởm.
Đầu óc cô choáng váng, sắp không nhịn được nữa, vừa định đi tìm bóng dáng Yến Vân, liền nhắm mắt lại ngã sang một bên.
Ý thức còn lại cho phép cô nhận ra rằng mình đang nằm trên một ai đó, đó vẫn là một người đàn ông với mùi hương bạc hà dễ chịu trên người.
Hơn nữa cánh tay của anh rất khỏe, khi cô được anh bế lên, cô cảm thấy thân thể nhẹ nhàng treo lơ lửng giữa không trung.
Cô tuyệt vọng mở mắt ra, nhưng chỉ nhìn thấy một vệt trắng trong chiếc áo sơ mi, khuôn mặt nghiêng của một người đàn ông với chiếc cằm trắng.
Khi Thiên Tầm tỉnh dậy, mắt cô ấy trắng dã và đầu óc choáng váng, lúc đầu cô ấy nghĩ mình đang ở trong bệnh viện nhưng sau khi nhìn xung quanh, cô chắc chắn rằng mình đang ở một khách sạn năm sao ở Bắc Kinh.
Cô chợt ý thức được có gì đó không ổn, vội vàng vén chăn lên, trên người chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, mở cổ áo ra kiểm tra da thịt, tất cả đều không có dấu hiệu gì.
Nhưng làm sao cô đến được đây?
Có tiếng gõ cửa, Thiên Tầm quấn chặt áo choàng tắm và ra khỏi giường để mở cửa.
Một người phụ nữ mặc đồng phục công sở đứng ngoài cửa, đưa mấy cái túi “Thiên tiểu thư, tôi là quản lý của khách sạn, đây là quần áo để cô thay, ngài Lục nhờ tôi mang đến cho cô.” Ngài Lục?
Cô do dự đưa tay nhận lấy túi đồ, hẳn là một chiếc váy, tối hôm qua đột nhiên có một người đàn ông đưa cô về, người đó gọi là Lục tổng sak?
Người quản lý dường như nhìn ra sự


⬅ Trước Tiếp ➡