Chương 9
phá vỡ sự im lặng, Thiên Tầm liếc nhìn tên người gọi và đó là dì của cô, rồi quay sang bắt máy, cô chưa kịp nói thì đầu dây bên kia lo lắng thốt lên "Thiên Tầm, bà bị gãy chân và hiện đang trong phòng cấp cứu của bệnh viện.” "Cái gì?
Bệnh viện nào?" Thiên Tầm trong lòng đột nhiên treo lên “Được, con lập tức tới liền." Sau khi cúp điện thoại, Thiên Tầm vỗ vào ghế lái và nói "Tôi phải đến bệnh viện, phiền anh tấp vào lề giúp tôi." Vừa rồi đầu bên kia điện thoại thanh âm vang lên, Lục Sâm cũng nghe được đại khái “Tôi đưa em đi." “Không cần đâụ” Thiên Tầm vội vàng xua tay “Để tôi xuống xe, tôi tự đi bắt taxi.” Lục Sâm không để ý tới, nói với tài xế "Đến bệnh viện đi." Khi xe hoàn toàn dừng lại, Thiên Tầm vội vàng xuống xe, chạy hai bước vào rồi quay lại, mỉm cười ngọt ngào với Lục Sâm “Cảm ơn.” Lục Sâm không nói gì, mà chỉ gật đầụ Thiên Tầm chạy vào phòng cấp cứu, nhìn xung quanh và thấy dì của mình “Dì." “Bà ngoại.” Cô đến gần, thấy bà ngoại nhe răng kêu đau, vươn tay nắm lấy tay bà “Sao bà còn nằm đây?” Người dì nói với Thiên Tầm trong khi cô an ủi bà “Chúng ta đã đợi ở đây hơn hai tiếng đồng hồ và không ai để ý ngoại trừ việc đưa bà con đi chụp siêu âm." Thiên Tầm buông tay bà ra “Con đi hỏi bác sĩ." Thiên Tầm hỏi một lúc lâu thì nhận được câu trả lời từ y tá rằng có một loạt vụ tai nạn xe hơi ở con đường phía trước và rất nhiều bác sĩ đã ra ngoài, bây giờ bệnh viện đang thiếu bác sĩ nên họ phải đợi.
Thiên Tầm lo lắng "Nhưng đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi, bà tôi không chịu được.
Bà lớn tuổi rồi, cô phải nghĩ cách chứ." Từ khi cha mẹ qua đời, bà ngoại đột nhiên già đi rất nhiều, cô cũng được bà nuôi nấng, cô sẽ bù đắp tất cả chữ hiếu mà cha mẹ cô chưa làm tròn.
Cô y tá xua tay “Tôi sẽ đi hỏi bác sĩ." Nhưng đợi mười phút cũng không có người tới chữa trị, ước chừng năm phút sau, khi cô đang định đi hỏi lại thì một người đàn ông trung niên, tóc hơi hoa râm, mặc áo khoác trắng đi tới “Bà là Lý Sư Mai?" Lý Sư Mai là tên của bà ngoại cô, Thiên Tầm không biết, vì vậy cô ấy liếc nhìn dì của mình và cả hai ngay lập tức trả lời "Vâng.” Vừa rồi bác sĩ bận rộn không nhìn thấy đột nhiên chạy tới “Phó viện trưởng, sao ông lại tới đây?" Phó khoa cầm lấy bệnh án của bà ngoại kiểm tra “Hôm nay tôi trực, trưởng khoa gọi điện cho tôi, bệnh nhân này, lập tức sắp xếp phòng mổ, tôi tự mình tiến hành phẫu thuật." Trưởng khoa đích thân gọi phó khoa?
Lại tự mình thực hiện ca phẫu thuật?
Không chỉ bác sĩ nhìn họ với vẻ kinh ngạc và sửng sốt, mà ngay cả Thiên Tầm cũng thấy điều đó thật khó tin.
Sau đó, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, bà được các bác sĩ và y tá vây quanh và hộ tống vào phòng phẫu thuật, Thiên Tầm và dì của cô đứng trước cửa phòng mổ và hồi hộp chờ đợi.
Gần 3 tiếng sau, ca mổ của cụ bà đã thành công và đẩy ra khỏi phòng mổ.
Thiên Tầm đưa bà của mình vào khu VIP, dì của cô phụ trách chăm sóc bà, khi bà xuất viện thì đã gần ba giờ sáng.
Cô ngáp dài loạng choạng ra khỏi khoa điều trị nội trú, khi ngẩng đầu lên liền thấy một bóng người quen thuộc.
Trong