Cô sẽ nở nụ cười ngọt ngào với anh, dùng giọng nói dễ nghe nhất để nói cho anh biết: "Xin chào Thẩm Duy An, tôi là bạn học cùng lớp Tưởng Nhất Bối của cậu."
Ý tưởng này bị quăng xa rất nhanh. Không chắc cô và anh đã là bạn cùng lớp.
"Xin chào Thẩm Duy An, tôi nghe nói thành tích của cậu rất tốt. Xin hỏi có thể tham khảo việc học chút không?"
Người ta không nhận ra mình, sao có thể nghiên cứu học tập với mình chứ? Ăn no rửng mỡ à?
"Thẩm Duy An, kiếp trước em là Tưởng Nhất Bối vợ anh. Kiếp này em cũng đã định là sẽ nương tựa vào anh."
Con điên từ đâu tới, mau kéo đi, quấy rối an ninh trật tự xã hội là tội lớn.
Vô số đêm Tưởng Nhất Bối vò tóc mình, xoắn xuýt chuyện nói gì để mở đầu khi gặp nhau.
Tình yêu thường xuất hiện trong lúc lơ đãng, luôn khiến người ta không kịp đề phòng. Những suy tính trước trong lòng bạn đều là phí công.
Thiếu niên trong lòng cô đang đứng ở ngã rẽ trên hành lang, tựa vào tường, một chân tựa lên tường, tay trái cầm điếu thuốc, tay phải đút vào túi quần.
Khuôn mặt quen thuộc, ngũ quan trẻ trung mang theo vài phần biếng nhác. Thiếu niên mặc áo thun trắng và quần jean sáng màu cùng với mùi thuốc lá tản ra lãng đãng trên đầu ngón tay cứ như vậy mà giáng xuống như thần tiết, bất ngờ không kịp đề phòng.
Đây là thời niên thiếu của cô, thiếu niên khiến vạn vật trên thế giới phai màu. Khoảnh khắc anh xuất hiện, thế giới của cô chỉ còn lại anh, tất cả xung quanh đã biến mất hết.
Thẩm Duy An cảm nhận được một ánh mắt nóng rực vẫn ngừng trên người anh. Vốn anh không để ý tới nhưng ánh mắt đó lại bá đạo một cách kỳ lạ như thể ngọn lửa đang bùng cháy trong lò khiến người ta không thể bỏ qua.
Khi hai tầm mắt giao nhau, anh cảm thấy tim mình đập lỡ mất một nhịp. Đây là cảm giác lần đầu tiên anh trải nghiệm trong mười sáu năm cuộc đời.
Hàng lông mi dày của cô thiếu nữ bị nước mắt thấm ướt, khuôn mặt trắng nõn để mặc cho nước mắt cọ rửa. Cô ngân ngẩn đứng đó nhìn anh chằm chằm.
Hàng mày anh khẽ cau lại, cảm giác kỳ lạ trong lòng càng rõ nét hơn dưới ánh mắt chăm chú của cô thiếu nữ. Anh dụi điếu thuốc lá vào tường.
Anh đi tới trước mặt cô. Cô có cảm giác thời không rối loạn, lại quay về lần đầu gặp gỡ nhau trong đời kia.
Lần đầu tiên cô gặp anh là năm cô mười tám tuổi. Lúc đó cô đang quay phim trên núi thì gặp lở núi, bị nhốt trong hang.
Cơn gió gào thét điên cuồng bên ngoài, cô lẳng lặng ngây ngẩn trong hang động. Nhân viên bên cạnh đã chạy từ lâu. Cô không vội vàng kêu cứu. Bây giờ sóng điện thoại đã mất, không dò được chút tín hiệu nào. Bản tính con người đều là như thế, không có gì phải oán hận. Người không vì mình trời tru đất diệt. Anh hùng rất ít, đa phần đều là người bình thường. Khi tính mạng bị đe dọa thì điều đầu tiên là nghĩ tới bản thân mình.
Cô cũng muốn chạy nhưng chạy không thoát mà thôi. Lúc quay phim chân cô bị thương, không bước nổi nửa bước.
Chờ đợi là một việc đau khổ nhưng cô bằng lòng chờ. Bất kể thời gian có quay lại bao nhiêu lần, quay lại bao nhiêu lần cô cũng bằng lòng chờ.
Thiếu niên kia đi tới từ bóng tối, khuôn mặt ra khỏi nguồn sáng hơi yếu ớt. Cô không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rõ đôi mắt trong đêm tối đó rất sáng. Cô thấy một bóng dáng lờ mờ đi về phía mình.
Cô không thấy rõ lắm, chỉ biết bóng dáng đó rất cao, giọng anh rất trầm: "Không sao chứ?"
Trái tim cô thả lỏng. Cô cảm nhận được sự an toàn trước nay chưa từng có. Cô biết mình được cứu rồi.
"Chân tôi bị trật rồi."
Anh không nói gì nữa mà bế cô lên. Cánh tay anh rất có sức khiến trái tim cô rất ấm áp. Sự ấm áp thấm vào trái tim bị nước mưa làm lạnh buốt.
Trong hang động tối đen như mực lạnh giá có hơi ấm, cô được cứu. Trong khoảnh khắc đó cô đã cảm ơn trời cao đã đưa anh tới cạnh mình.
Đây là lần đầu tiên cô gặp anh. Cô biết rốt cuộc kiếp này mình không thoát khỏi người đàn ông này rồi. Cô nghĩ mọi cách để lấy được tài liệu về anh. Bấy giờ anh là binh sĩ của hạm đội 409 tại Nam Hải.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày có thể vượt thời không, tham gia vào quãng đời niên thiếu của anh, gặp anh khi còn trẻ.
Anh vẫn là thiếu niên trong trẻo mà lạnh lùng nhanh anh vẫn là chàng thiếu niên đầy nhiệt huyết.
Chào anh thời niên thiếu của em. Em tới tìm anh.
Trái tim từ lúc ban đầu đã ở đây, vì anh mà đến, hứa với chàng sẽ bên nhau một đời, nắm tay tới bạc đầu.
Quãng thời gian niên thiếu (2)
Thẩm Duy An đứng trước mặt cô, có khoảnh khắc anh muốn lau khô giọt nước mắt thay cô nhưng anh kiềm chế được. thiếu nữ này...
Anh hỏi cô, giọng không lớn nhưng lại vô cùng rõ ràng trong hành lang trống trải: "Cậu biết tôi à?"
Anh không dám lớn tiếng, sợ kinh động tới cô.
Tưởng Nhất Bối ngẩng đầu nhìn cằm anh, lắc đầu rồi lại gật đầu.
Anh nhìn cô đầy khó hiểu. Vậy là biết hay không?
"Dáng dấp cậu giống bạn cũ của tôi."
Giọng cô gái yếu ớt, nghe kỹ còn mang theo chút vị ngọt.
Thiếu niên cau mày chặt hơn. Không biết sao anh nghe thấy đáp án này lại không vui. Bây giờ anh còn chưa hiểu cảm giác này tên là ghen ghét. Anh ghen với người bạn cũ trong lời cô.
Giọng anh lộ ra chút không vui. Anh không che giấu sự mất hứng trong lòng: "Khuôn mặt tôi phổ thông lắm hả?"
Tưởng Nhất Bối biết anh hiểu lầm ý cô. Bạn cũ trong lời cô chính là anh nhưng cô không biết phải giải thích thế nào vì anh không nhớ rõ kiếp trước mà chỉ nhớ rõ kiếp này.
Khoảnh khắc này cô thấy mình may mắn, mong thiếu niên này có thể quên đi tất cả kiếp trước, quên đi tất cả công vui, quên mất đã từng yêu Tưởng Nhất Bối vô cùng yếu đuối.
Anh thấy cô không trả lời thì hình như nhớ ra gì đó, không tự làm mình mất mặt nữa, xoay người rời đi.