Cô ta nói: "Bối Bối, cậu đừng khinh thường đề nghị này. Cậu xem nhiều phim thần tượng ngôn tình thế, khu vui chơi là điều kiện tất yếu. Lúc cậu ngồi cáp treo có thể giả vờ sợ hãi, sau đó ôm lấy cậu ấy. Còn cái gì mà lúc vòng quay chọc trời lên tới điểm cao nhất thì có thể hôn đối phương. Chẳng lẽ cậu không động lòng à."
"Sao cậu biết nhiều thế?"
Dương Dĩ Đồng phiền nhất là chuyện tình tình yêu yêu. Đương nhiên cô ta không thể hiểu nhiều như vậy.
"Cậu quên là anh tôi thích dẫn bạn gái của anh ấy tới khu vui chơi nhất à."
Đây là Dương Dĩ Đồng nói dối. Anh cô ta không nói những điều này với cô ta. Đây đều là nữ sinh nhỏ ngồi sau cô ta nói. Không học cho tốt, cả ngày chỉ nghĩ tới chuyện yêu đương, lúc yêu đương thì nên đi đâu. Còn nói lúc vòng quay chọc trời elen tới điểm cao nhất thì người yêu nhau hôn nhau sẽ ở bên nhau cả đời, xác suất ly hôn sẽ không cao nữa. Quả đúng là nói bậy nói bạ.
Trong lòng Tưởng Nhất Bối đã có ý tưởng, bắt đầu nghiêm túc suy xét đề nghị của cô ta.
Cô nhắn cho Thẩm Duy An một tin. Cô đặt tên cho anh là Thượng tướng đại nhân.
Tưởng Nhất Bối: Cảm ơn vì cậu đã mời tôi ăn cơm. Ngày mai có rảnh không?
Hẹn anh ra trước, mời anh ăn cơm, ăn xong thì tới khu vui chơi. Vòng quay chọc trời, tôi tới đây. Cô lớn thế nhưng chưa từng chơi vòng quay chọc trời, còn có Thẩm Duy An ở cạnh, quá hạnh phúc.
Cách năm phút cô lại nhìn đồng hồ một lần, mở chuông điện thoại ở mức tối đa, chỉ sợ để lỡ tin nhắn.
Có lẽ anh đang tắm nên không thấy tin. Đúng, chắc chắn là như thế.
Cô nằm trên giường, vẫn chờ tới mười một giờ, thật sự là không chống đỡ nổi nữa. Cô thức khuya chiến đấu hăng hái cả đêm, ngày nào cũng đọc sách. Hai ngày nay thi phải tập trung cao độ, tối nay lại bị vây trong trong thái hưng phấn nên bây giờ cơ thể vô cùng mệt mỏi. Cô chờ một lúc rồi ngủ mất, trước khi ngủ còn an ủi mình chắc chắn là anh ngủ rồi mới không thấy.
Ngày hôm sau cô bị ác mộng làm cho thức giấc. Trong mơ, Thẩm Duy An vẫn luôn nói với cô: "Tôi không rảnh." "Tôi không rảnh."
Rõ ràng trong phòng mở điều hòa, sau lưng lại toát mồ hôi.
Cô nhìn ngoài cửa sổ, trời bên ngoài đã sáng rõ. Cô lấy điện thoại ra nhìn, mới sáu giờ rưỡi.
Trong thời gian này đồng hồ sinh học đều chỉ sáu giờ. Tưởng Nhất Bối vội vàng mở tin nhắn ra. Gì chứ? Thẩm Duy An hoàn toàn không để ý tới cô, hu hu, cô sắp khóc rồi.
Nói không đau lòng chắc chắn là giả. Tối hôm qua cô vẫn nhớ anh,muốn thể hiện tốt nhất trước mặt anh, hôn trên vòng xoay chọc trời...những việc này chỉ nghĩ thôi đã thấy là chuyện rất hạnh phúc.
Cô tính toán tất cả mọi chuyện sau khi gặp nhau ổn rồi, chỉ không tính tới anh sẽ từ chối cô.
Cô đã quên rằng anh không nhớ cô. Người nhớ tất cả mọi chuyện chỉ có mình cô.
Với anh mà nói, cô chỉ là một người xa lạ không quan trọng, không khác gì người qua đường.
Giải trừ khúc mắc (1)
Tưởng Nhất Bối ở nhà đúng một tuần lễ, rốt cuộc vẫn không chờ được, hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn, bảy ngày ngắn ngủi mà cô cảm giác như đã qua một thế kỷ. Trong khoảng thời gian này cô không hề chảy nước mắt, cũng không xem điện thoại di động, di động của cô tắt máy.
Đây là phương thức tự bảo vệ của động vật, giống như con rùa đen rúc đầu vào trong mai, cho rằng như vậy là có thể che nắng che mưa.
Dương Dĩ Đồng đứng bên ngoài gõ cửa, mẹ Tưởng không biết con gái bị làm sao, từ sau ngày con gái thi xong biến thành như vậy, bà đã nói với con gái rất nhiều lần, thi không tốt thì không cần lo lắng, bà sẽ suy nghĩ biện pháp.
Mẹ Tưởng thật sự rất đau lòng, có đôi khi buổi tối nghĩ đến con gái đang thống khổ như vậy lấy nước mắt rửa mặt. Từ sau khi con gái xảy ra tai nạn xe cộ trở nên hiểu chuyện hơn rất nhiều, hết lần này tới lần khác đứa nhỏ này đều tự tạo áp lực cho mình, cũng nhiều tâm sự hơn.
Hỏi cũng không thể hỏi được gì, đành phải mỗi ngày nói với dì Tôn nghĩ biện pháp làm thêm nhiều món ăn ngon và dinh dưỡng, mong sao có thể bù đắp thêm mấy cân thịt lên người. Đứa nhỏ này càng ngày càng gầy, nếu tiếp tục như thế chắc chắn không ổn.
Mẹ Tưởng nắm lấy tay Dương Dĩ Đồng nói: "Đồng Đồng, cháu khuyên nhủ Bối Bối giúp dì nhé, hai đứa có tiếng nói chung nhiều chắc cháu nói con bé sẽ nghe được, dì thật sự không có biện pháp."
Nói đi nói lại, mẹ Tưởng lại lau nước mắt rồi.
Dương Dĩ Đồng lấy một tờ giấy ăn lau nước mắt cho mẹ Tưởng : "Dì à, dì cũng đừng lo lắng, Bối Bối chỉ là vì kỳ thi nên quá áp lực, cô ấy lại là người sĩ diện, chờ lát nữa cháu lên phòng nói chuyện với cô ấy."
Dương Dĩ Đồng trợn tròn mắt nói dối, cô là người rõ ràng nhất vì sao Tưởng Nhất Bối không buồn ăn cơm, còn không phải do tình yêu gây họa sao. Cô thật sự là không rõ, một cô gái mới mười lăm tuổi sẽ có tình cảm sâu nặng như vậy với một người mới gặp qua một hai lần.
Gửi tin nhắn không trả lời, gọi điện thoại không nhận, điện thoại di động còn tắt máy, giống như bốc hơi khỏi thế giới.
Lên tầng, ngựa quen đường cũ đến trước phòng Tưởng Nhất Bối, cũng không gõ cửa tiến vào, nói nhảm, gõ cửa cái gì, bên trong lại không có đàn ông.
Nếu là đang thay quần áo chẳng phải rất lúng túng sao?
Vấn đề này hỏi rất hay, Tưởng Nhất Bối có cô cũng có, chỉ là vấn đề lớn nhỏ mà thôi, có gì mà phải thẹn thùng. Lúc Tưởng Nhất Bối đến nhà cô bọn họ còn cùng nhau tắm rửa.
Trong phòng Tưởng Nhất Bối mở điều hoà không khí, Dương Dĩ Đồng đi tới cửa cảm thấy cả người thoải mái.
Nghe được tiếng mở cửa, Tưởng Nhất Bối tưởng rằng mẹ nói: "Mẹ, mẹ không cần phải để ý đến con, con không sao mà, mẹ cứ ăn cơm trước đi."
Tưởng Nhất Bối chui cả người vào trong chăn, trùm cả đầu, giọng nói truyền ra có chút buồn buồn.
Dương Dĩ Đồng đi qua xốc chăn lên: " Tưởng Nhất Bối, cô có tiền đồ nhỉ, không nghe điện thoại của tôi cả một tuần, cô..."
Nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Tưởng Nhất Bối, câu nói kế tiếp của cô nghẹn lại ở họng, cô vốn còn muốn mắng Tưởng Nhất Bối một trận nhưng thấy cô ấy như vậy lại không còn tâm tư nào để mắng nữa.
"Sao cô lại trở thành dáng vẻ này hả?"
Quầng thâm quanh mắt nồng đậm, đôi môi vốn đỏ thắm giờ khô nứt tái nhợt, mặt thì vàng như màu đất, cả người vốn đã gầy nay còn gầy hơn, cũng chỉ còn mỗi da bọc xương. Cả người tiều tụy, ánh mắt ảm đạm, mí mắt luôn rũ xuống, cả người không có chút sức sống nào, khó khó trách mẹ Tưởng đau lòng như vậy.
Dương Dĩ Đồng sờ tay cô, lạnh lẽo, cô tìm điều khiển chỉnh nhiệt độ cao lên, lại cầm chăn quấn lên người Tưởng Nhất Bối, còn không yên lòng sờ trán cô, lại sờ chính mình, còn may không phát sốt.
Cũng không biết mấy ngày nay cô sống kiểu gì, sao có thể lăn lộn chính mình thành như vậy.