Tưởng Nhất Đình là con của bạn tốt của ba Tưởng, tên thật của cô ta là Phương Đình. Ngày xưa ba Phương và ba Tưởng là bạn học chung lớp.
Lúc còn trẻ ba Tưởng đi làm ăn, gặp khủng hoảng tài chính. Khi đó lòng người mới hiện rõ, cơ bản không có người thân nào chịu giúp đỡ, chỉ có ba Phương chịu giúp. Ông ta đưa hết tất cả tiền của cho ba Tưởng, tuy tiền không nhiều, chỉ có mấy trăm, đối với ba Tưởng mà nói thì đó chỉ là một hạt cát trong sa mạc, giọt nước trong biển khơi, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa.
Ba Phương là tài xế taxi, mấy năm không lạc với ba Tưởng. Khi nghe tin bạn tốt qua đời để lại một đứa con gái vị thành niên, ba Tưởng cũng là người làm ba, ông biết con cái luôn là nỗi lo của ba mẹ nên xem như báo đáp lại nhân tình năm đó, ông mang đứa bé không ba không mẹ này về nhà nuôi.
Sinh nhật mười bốn tuổi, Tưởng Nhất Bối có thêm một người chị, người này lớn hơn cô một tuổi, lớn lên rất dịu dàng, đây là ấn tượng đầu tiên ở kiếp trước của Tưởng Nhất Bối về Tưởng Nhất Đình.
Tưởng Nhất Bối hừ lạnh trong lòng, dưới góc độ không thấy của mọi người, trong mắt cô tràn đầy ý hận, ý hận này đủ thiêu cháy hết tất cả. Kiếp trước, chính người chị hiền lành này đã đẩy cô vào cảnh nhà tan cửa nát.
Bàn tay dưới chăn của Tưởng Nhất Bối siết chặt lại, cố gắng che giấu sự thù hận của mình, hai mắt mở thật to để nước mắt không chảy ra. Rõ ràng xuân về hoa nở, vạn vật đã khôi phục lại như trước nhưng ý lạnh vẫn truyền từ chân đến thẳng trong lòng, giống như cô đang ở trong hầm băng.
Những tổn thương mà cô ta mang đến cho cô, cô chắc chắn sẽ trả lại gấp bội, gấp mười. Cô hận, hận hết những ai hủy nhà của cô. Sau khi anh ấy chết, cô sống trong đau thương, nhưng họ vẫn không tha cho cô, con của cô chỉ mới ba tháng mà thôi.
Lúc cô ngẩng đầu, tất cả cảm xúc đều đã ổn định lại, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trong lòng thầm thề. Một ngày nào đó cô sẽ cho tất cả phải trả một cái giá đắt.
Cô không cho phép bản thân mềm yếu nữa.
Tưởng Nhất Đình đang chào hỏi mẹ Tưởng, đặt cháo lên bàn, màu sắc hương vị đều có đủ, trên mặt tràn đầy ý cười, giọng nói dễ nghe như chim hoàng oanh: "Mẹ, mấy ngày nay mẹ luôn chăm sóc Bối Bối, cực khổ rồi, mẹ ăn chút gì đi."
Ba Tưởng ở bên cạnh cũng nói theo, dịu dàng nhìn mẹ Tưởng: "Cháo này được Đình Đình nấu ba tiếng đấy, em chăm sóc con gái chịu nhiều cực khổ rồi."
2: Ảnh hậu trọng sinh(4)
Mẹ Tưởng nhìn con gái trên giường: "Không cực khổ, em còn ước gì có thể ngày ngày chăm sóc con gái."
Ba Tưởng vội vàng nói: "Không được, Bối Bối phải đi học, em cũng phải làm việc nhà."
Một tháng này vợ của ông ngày đêm chăm sóc con gái, ông nhìn ở trong mắt, đau ở trong lòng. Con gái làm gì quan trọng bằng vợ, khụ khụ, cũng không phải là con gái không quan trọng mà chính là con gái mãi mãi không thể thay thế vị trí của vợ được.
"Anh rất bận rộn nên em cũng không trông cậy vào anh chăm sóc con gái, anh chăm sóc bản thân tốt là được. Chờ con gái xuất hiện, em sẽ về cùng với con gái."
Nghe vợ yêu muốn ở lại bệnh viện, ông không đồng ý: "Tiểu Nhu( Mẹ Tưởng tên là Tô Nhu, tên thường gọi là tiểu Nhu), em vất vả cả tháng, để anh thuê bảo mẫu chăm sóc Bối Bối là được, giường ở bệnh viện nhỏ như vậy, ngủ không thoải mái đâu."
Nếu không phải mẹ Tưởng để ý đang ở bệnh viện thì chắc chắn bà sẽ nổi giận. Tìm "Bảo mẫu"? Đây là thái độ nên có của một người ba sao? Con gái cũng không chê giường bệnh viện nhỏ, chẳng lẽ người làm mẹ như bà còn yếu đuối hơn con gái. Mẹ Tưởng bực bội, hóa ra đây chỉ là con gái của một mình bà mà thôi, từ lúc con gái tỉnh lại, người làm ba này chưa từng hỏi thăm con gái một câu.
Hiện tại con gái vào viện là vì ai? Nếu không phải vì ông tát con gái một cái, con gái tức giận xông ra ngoài ngay lúc trời mưa, mới xảy ra tai nạn xe, xém chút nữa mất mạng.
Ba Tưởng bị vợ nhìn đến chột dạ, con gái bị tai nạn xe thật sự là vì ông. Ba Tưởng không dám lên tiếng nữa.
Tưởng Nhất Bối thấy hai người có gì đó rất lạ, nhưng cô biết ba mẹ mình là một cặp vợ chồng kiểu mẫu, mẹ chưa từng tức giận với ba như vậy. Có lẽ để bà về nhà bồi dưỡng tình cảm vợ chồng với ba cũng tốt.
"Mẹ, mẹ theo ba về đi, ở đây có bác sĩ và y tá, mẹ cứ yên tâm."
Tưởng Nhất Đình cũng khéo hiểu lòng người nói: "Ba, mẹ, để con ở lại chăm sóc tiểu Bối, mẹ cực khổ rồi."
Ba Tưởng bác bỏ: "Nói gì vậy, ngày mai con còn phải đi học."
Sau đó ý vị sâu xa nói: "Bây giờ con đã học xong cấp hai, còn một tháng nữa là sẽ thi chuyển cấp. Bệnh viện điều kiện không tốt, con về nhà đi, ba sẽ tìm bảo mẫu cho Bối Bối."
Kiếp trước, cô đã nhìn quen cảnh ba mình đối xử bảo vệ Tưởng Nhất Đình như vậy. Cũng vì thế cô mới càng ngày càng mâu thuẫn với gia đình, thậm chí còn ngu ngốc lấy tóc của Tưởng Nhất Đình và ba đi xét nghiệm DNA. Bây giờ sống lại, cô cũng không quá để ý đến tình thương của ba nữa.
Mẹ Tưởng che chở: "Hai người đều về hết đi, đừng chậm trễ học hành, cũng đừng chậm trễ làm việc. Chuyện của Bối Bối, tôi tự có quyết định, ba con hai người đừng quan tâm."
Mẹ Tưởng rất kiên quyết đuổi người, không nể mặt ai, cầm cháo đưa cho ba Tưởng để ông mang về nhà. Không phải nói cháo này hầm mấy tiếng sao, vậy cho ông mang về ăn, chớ lãng phí.
Tưởng Nhất Đình nhìn cánh cửa đóng chặt, khuôn mặt trắng nõn chứa đầy cô đơn: "Ba, có phải mẹ và Bối Bối không thích con hay không."
Ba Tưởng nhìn dáng vẻ cô đơn của Tưởng Nhất Đình thì hơi bất đắc dĩ. Trẻ con vốn mẫn cảm, thái độ của vợ ông lại như vậy khó trách sẽ làm con bé nghĩ đông nghĩ tây, nên ông đành dịu dàng giải thích.
"Con đừng nghĩ nhiều, con hiếu thảo như vậy sao lại không thích con được, mẹ con đang trách ba nên con đừng nghĩ nhiều."
"Còn Bối Bối, con cũng thông cảm một chút, nếu Bối Bối làm gì không đúng thì con cứ nói với ba, ba sẽ dạy dỗ nó."
Cũng may mẹ Tưởng không nghe thấy, nếu nghe được, chắc chắn gia định lại mâu thuẫn.
"Ba, ba yên tâm, con sẽ không làm Bối Bối tức giận. Bây giờ Bối Bối còn nhỏ, rất lâu mới trưởng thành được."
Ba Tưởng nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, Bối Bối nhà ông thật sự không biết lúc nào mới có thể hiểu chuyện.
Về nhà(1)
Một tuần sau Tưởng Nhất Bối xuất viện. Chuyện đầu tiên cô làm sau khi xuất viện chính là đi cắt tóc. Thật sự không biết thời trung học cô bị gì nữa, nhuộm xanh xanh vàng vàng, điển hình là chùm tóc mái dày cộm che gần hết mắt kia. Mẹ nó, thật sự xấu như ma lem, cô thật muốn ông trời giáng sét xuống đánh cho cô tỉnh ra.
Mẹ Tưởng ở trong bệnh viện dọn đồ, Tưởng Nhất Bối nói với mẹ mình xuống lầu mua ít đồ, sau đó lách vào một tiệm cắt tóc kế bên.
Anh thợ cắt tóc híp mắt nhìn cô, Tưởng Nhất Bối cảm thấy nụ cười này rất không có ý tốt, mà chứa một chút vui sướng khi nhìn thấy đồng loại.
"Hoan nghênh ghé qua, không biết em gái nhỏ muốn cắt tóc thế nào."
"Cắt ngang đến tầm dưới lỗ tai, mái cắt mỏng."
Cô định không cắt tóc mái, vì kiếp trước cô cũng không để tóc mái. Đường cô đi không phải theo hình tượng ngọt ngào, cắt tóc mái giả nai tơ thì xác định sẽ bị dân mạng mắng không thương tiếc. Hằng ngày đều có người bình luận dưới Weibo của cô, muốn cô cút ra khỏi giới giải trí.
Hiện tại cô mới mười lăm tuổi, chính xác là mười bốn, chưa đến sinh nhật mười lăm. Cắt tóc mái thưa vừa vặn phù hợp với tuổi tác hiện tại của mình.