⬅ Trước Tiếp ➡
"Mẹ, mẹ thả con ở ngã ba trước mặt để con tự đi qua là được."
Mẹ Tưởng đồng ý vì con đường này đã chật ních. Bà đậu xe ven đường rồi hai mẹ con đi qua. Tưởng Nhất Bối định bảo bà về trước nhưng mẹ Tưởng nói bây giờ đường đông như thế cũng không quay xe được, còn không bằng đi với cô.
Trên tay mẹ Tưởng xách túi xách của Tưởng Nhất Bối: "Bối Bối, con căng thẳng không?"
Cô thành thật nói: "Không ạ."
Cô không tìm được lý do để căng thẳng. Kiếp trước cô trải qua không ít các cuộc thi lớn nhỏ. Trong mơ mơ màng màng cô thi xong trung khảo và đại học ở kiếp trước.
Nói cho cùng là vì có ba mẹ làm hậu thuẫn cho cô phía sau, chống lưng cho cô nên cô mới có thể tùy ý làm bậy như thế.
Mẹ Tưởng cổ vũ cô: "Không căng thẳng là tốt rồi. Bối Bối nhà chúng ta là cục cưng tuyệt nhất."
Tưởng Nhất Bối toét miệng, để lộ ra hàm răng trắng tinh: "Cảm ơn mẹ."
Khi còn bé cô thi được sáu mươi điểm, mẹ nhà người ta sẽ mắng sao thi được điểm thấp thế nhưng mẹ cô lại nói Bối Bối là tuyệt nhất.
Cảm ơn mẹ bao năm qua đã bao dung con như thế, cũng xin mẹ tha thứ vì con đã từng lầm lỡ.
Hai mẹ con trông thấy ba Tưởng và Tưởng Nhất Đình. Mẹ Tưởng không muốn qua. Dù sao bà cũng thấy đứa bé Tưởng Nhất Đình này có suy nghĩ bất chính, không muốn con gái tính tình đơn giản của mình bị lừa gạt.
Ba Tưởng đang nói gì đó với Tưởng Nhất Đình rất vui vẻ. Cô ta che miệng cười. Ba Tưởng cũng cười rất vui sướng.
Cô ta cũng đã thấy hai người nên vẫy tay với họ.
"Bối Bối, em thi phòng nào? Chờ lát nữa chị vào với em."
"Em thì phòng 409, còn chị?"
Tưởng Nhất Đình nói đầy tiếc nuối: "Chị thi phòng 201, xem ra không thể đi với em rồi."
Cuộc thi này đã được công bố, vị trí phòng thi ở đâu đã được tìm một rõ hai ràng.
Ba Tưởng cũng nói: "Chờ mai hai con thi xong ba dẫn các con đi ăn bữa tiệc lớn. Gần đây Bối Bối rất cố gắng, bất kể lúc đó thi vào trường nào ba cũng thưởng lớn."
"Cảm ơn ba."
Tưởng Nhất Đình ở bên cạnh giả vờ giận dỗi: "Ba, con không có phần thưởng ạ?"
Ba Tưởng cười ha ha: "Ha ha, có chứ. Nếu Đình Đình con có thể thi đậu vào trường thực nghiệm một thì có yêu cầu gì ba cũng đồng ý."
"Cảm ơn ba."
Tưởng Nhất Đình nói xong thì nhìn Tưởng Nhất Bối. Cô nhìn rất rõ ràng ý cười trong mắt cô ta. Chút suy nghĩ này của cô ta cô có thể không đoán ra à. Còn chẳng phải khinh thường cô không đậu trường thực nghiệm một hả? Cô thì không sao cả. Cô đã sống hai đời rồi, biết tài nguyên là quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Đúng là Tưởng Nhất Đình khinh thường Tưởng Nhất Bối. Chẳng phải là cô có một ba mẹ tốt, gia thế tốt thì có gì để so sánh với cô ta? Cô không cố gắng học tập, đối xử với người khác cũng không được như cô ta mà còn mơ mộng hão huyền thi vào thực nghiệm một như đầm rồng hang hổ. Bây giờ không giống trước, hai người cũng khác rồi.
 
Tôi gặp Thẩm Duy An (2)
Cô bước vào phòng thi trước mười lăm phút. Kiếp trước cô cũng từng ngồi ở đây, không ngờ lại ngồi lần nữa. Việc đời thật khó lường.
Giáo viên coi thi bước vào, đặt bài thi trên bục giảng, là một giáo viên hơi mập hơn bốn mươi tuổi, đeo kính, rất nghiêm túc: "Xin chào các em. Tôi là giáo viên coi thi của các em, sẽ nói quy định cuộc thi một chút. Không được mang theo sản phẩm điện tử, cấm thì thà thì thầm, có vấn đề gì thì có thể giơ tay ra hiệu..."
Giáo viên dài dòng một lúc rồi phát bài thi toán. Toán là nhược điểm của cô, sau một tuần điên cuồng giải đề toán, cũng giải không ít đề những năm trước của các tỉnh thành nên cô cũng biết bảy tám phần đề này.
Đề thứ nhất là hỏi về nguyên số, không khó khăn. Đề thứ hai là hỏi về giá trị tuyệt đối giá trị tương đối, cũng rất đơn giản. Cô chọn đề dễ làm trước. Ngoài các đề trên thì có thêm một đề tính toán nhiều hơn, cũng không có vấn đề gì nhiều.
Thi trong chín mươi phút, Tưởng Nhất Bối làm xong thì còn nửa tiếng. Không phải cô tự tâng bốc mình nhưng bình thường cô còn làm nhiều đề khó hơn thế này. Hơn nữa phần lớn đề thi lần này giống tám chín mươi phần trăm với sự suy đoán của giáo viên dạy thêm của cô. Quên nói là mẹ Tưởng cũng biết thành tích của con gái kém nên tìm một giáo viên nữ đã về hưu, lúc giữ chức từng nhiều lần tham gia ra đề, cũng được bầu chọn "Giáo viên xuất sắc" năm năm .
Tưởng Nhất Bối cảm thấy mình gặp vận may lớn. Khoảnh khắc nộp bài thi, cô cũng thở phào nhẹ nhõm như các thí sinh khác. Những môn khác với cô mà nói thì không có vấn đề gì lớn.
Thi hai ngày, chiều ngày hôm sau thi xong môn cuối cùng, đi đến cửa phòng học thì ánh mặt trời chói lòa chiếu vào mắt cô. Ánh sáng mạnh làm mắt cô đau nhói. Cảm giác này rất không chân thật, không có cảm giác vui sướng, không có cảm giác dễ chịu mà chỉ sót lại sự kiệt sức sau khi sống lại.
Mẹ Tưởng đang chờ cô ở cổng. Vốn bà định hỏi vài câu nhưng thấy tâm trạng con gái không tốt, toàn thân tản ra cảm giác mệt mỏi rã rời nên không hỏi ra miệng mà lái xe về nhà.
Trên đường về nhà, Tưởng Nhất Bối nhìn đám người nhốn nha nhốn nháo đi ra. Mỗi một cửa hàng trên con đường, từng đèn xanh đèn đỏ ở các giao lộ cô cũng từng đi qua trăm ngàn lần mà vẫn có cảm giác xa lạ.
Thế giới này lạ lẫm với cô, còn Thẩm Duy An thì sao? Anh cũng xa lạ với cô. Nếu anh không xuất hiện thì cô sẽ buông bỏ kiếp này ư?
Có lẽ là không.
Về tới nhà, Tưởng Nhất Bối thả túi xách trên sô pha: "Mẹ, con về phòng trước."
Mẹ Tưởng cười với cô, không truy hỏi thành tích của cô. Thi xong rồi, tất cả đã được định, không cần phải gây áp lực lớn cho con trẻ: "Bối Bối, đừng nghĩ nhiều làm gì. Ba con đã đặt phòng ở khách sạn Hoàng Quan. Tối nay cả nhà chúng ta tới đó ăn cơm."
"Được, mẹ."
Mẹ Tưởng nhìn theo bóng dáng biến mất ở khúc quanh của con gái. Thôi, con gái đã thế này thì đúng là không hợp để ra ngoài ăn. Để bà nói chồng và Nhất Đình đi. Thành tích của đứa bé Nhất Đình này không tệ. Nếu lúc ăn cơm mà thảo luận chuyện thành tích thì chẳng phải nhắc tới chuyện đau lòng của con à.
Tưởng Nhất Bối về phòng. Điện thoại của cô đặt trên bàn. Trước khi vào phòng thi giáo viên dùng dụng cụ kiểm tra kim loại để kiểm tra có mang điện thoại không nên cô dứt khoát không mang tới. Cô cầm điện thoại lên, định gọi cho Dương Dĩ Đồng thì cô ta đã gọi tới.
Giọng điệu cô ta hơi gấp gáp, không chờ cô mở miệng đã vội vã nói: "Bối Bối, mau tới trung tâm thể hình ở đường Kiến Thiết. Tôi thấy Thẩm Duy An."
⬅ Trước Tiếp ➡