Cô gái tên là Ngọc Hà, Ngọc Hà trước mặt không biết còn đẹp hơn con nhãi ranh kia biết bao nhiêu lần.Một cái ở trên trời và cái kia ở dưới đất.
"Ngọc Hà, đây là mẹ anh” Lưu Gia Hải giới thiệu, Mai Ngọc Hà nhìn Trần Hải My nhếch miệng cười dịu dàng: "Cô, chào cô."
Nụ cười trong mắt Trần Hải My lập tức khởi sắc.Nếu là Dương Tủ Linh, thì làm sao cô ta có thể tốt với bà ta như vậy?Tiểu mỹ nhân trước mặt không liên quan gì đến Dương Tú Linh.
Gặp lại anh
"Ngọc Hà, nếu cháu đã tới, thì đừng để tên nhóc thối này liến thoắng ở đây nữa. Hãy vào nhà đi cháu"
Trần Hải My nắm tay Mai Ngọc Hà đi vào đại sảnh Vừa đi, bà ta vừa vui vẻ ra lệnh: "Nào, vào đây cùng Gia Hải!"
“Mẹ, anh cả và chị dâu đầu?" Lưu Gia Hải đuổi theo. "Hôm nay Gia Thành có giao lưu và sẽ về rất muộn, chị dâu của con..." Trần Hải My nhìn lên hưởng lầu hai, đáy mắt lộ ra vẻ chán ghét.
Bà ta có vẻ không thích đứa con dâu này lắm.Bà ta cong môi nói: "Cô ta không bao giờ thích ra ngoài gặp người khác. Để cô ta một mình, tự mình nghỉ ngơi trong phòng!"
“Nào, Ngọc Hà, chúng ta vào trong ngồi xuống rồi từ từ nói."
Biệt thự Lưu gia vốn như vậy, luôn uy nghi, sang trọng. Đặc biệt là vào ban đêm, đứng trên tầng 2 nhà họ Lưu nhìn xuống, đâu đâu cũng thấy cảnh đẹp.
"Đêm nay gió lớn, đừng đứng ngoài quá lâu" Lưu Gia Hải khoác cho cô một chiếc áo khoác mỏng.
"Tôi đã hẹn với một người bạn. Tôi phải ra ngoài một lát. Yên tâm, tôi sẽ quay lại ngay khi có thế."
Anh nắm lấy tay cô, bàn tay lạnh lẽo như không có nhiệt độ.
"Cô về sớm nghỉ ngơi đi, Phòng đầu tiên bên trái là phòng của cô. Đêm nay tôi ngủ lại bên cô, ngày mai tôi sẽ bảo bọn họ chuẩn bị phòng cho cô
Mai Ngọc Hà gật đầu và nhìn anh rời đi.Sau đó, cô vẫn đứng nhìn màn đêm trên ban công. Lúc cô nhớ ra và quay vào thì đã hơn một tiếng đồng hồ rồi.Đầu tiên ... Ngay khi Mai Ngọc Hà bước vào từ ban công, có nghe thấy tiếng rơi vỡ từ một trong các phòng.
Hình như có thứ gì đó rơi xuống đất và vỡ ra. Ở đó, có một căn phòng với một cánh cửa mở. Cô vô thức bước tới.Một người phụ nữ ngồi trên xe lăn đang mắng mỏ một người giúp việc đang ngồi xổm dưới đất để dọn dẹp.Người phụ nữ rất đẹp nhưng trông hơi hốc hác.
Đó không phải là những lời quở trách đơn thuần. Những lời người phụ nữ ấy nói ra là sự sỉ nhục nặng nề người giúp việc. Tính tình cô ta có vẻ rất hung bạo, khiến cho người ta không dám tới gần.
Người giúp việc liên tục xin lỗi: "Tôi xin lỗi cô. Tôi không cố ý, xin lỗi..."
Khi Mai Ngọc Hà đi ngang qua cửa, người phụ nữ ngồi trên xe lăn đột nhiên ngẩng đầu lên. Nhưng cô ta chỉ có thể nhìn thấy phía sau của Mai Ngọc Hà mà không thể nhìn rõ khuôn mặt của cô.
“Ai vậy?” Nhà họ Lưu khi nào lại có một cô gái trẻ như vậy?
Không biết đang nghĩ gì, người phụ nữ ngồi trên xe lăn đột nhiên nhìn xuống, vừa lo lắng vừa tức giận.Cô ta túm tóc cô hầu gái, kéo rất mạnh!
"Là nữ nhân mà thiếu gia mang về sao? Ngươi nói ta nghe. Có phải không?" "Không, không phải! Là bạn gái của cậu ba. Cô đừng hiểu lầm Cô hầu gái tái mặt vì sợ hãi, da đầu tê dại, đau đớn và hoảng sợ.
"Thưa cô, cậu chủ chưa từng mang người phụ nữ nào trở về. Thật sự không có nói dối cô..."
"Nếu mày dám nói dối tao! Tao sẽ giết mày!" "Tôi không dám, thưa cô. Tôi tuyệt đối không dám..."
Mai Ngọc Hà bước đi và vào phòng đầu tiên.Cô muốn bật đèn lên, nhưng đột nhiên cô dừng tay lại, không muốn đối mặt với bất cứ điều gì.Cô không muốn đối mặt với ánh sáng, hoặc có lẽ cô không muốn đối mặt với chính mình.Đầu óc cô hơi rối. Mai Ngọc Hà đi thẳng vào phòng tắm mà không bật đèn, cởi đồ ngồi dưới vòi nước. Cô cứ ngồi như vậy, để dòng nước lạnh dội lên người cô chẳng khác nào nhấn chìm có hoàn toàn.
Nước tối, lạnh, khó thở!
Giống như cơn ác mộng đã đeo bám cô suốt nửa năm qua.Có cảm giác như cô tự ngược đãi bản thân. Cuối cùng, khi sắp bất tỉnh vì lạnh, cô đứng dậy và tắt vòi. Tự nhiên lau mái tóc dài của mình, Mai Ngọc Hà quấn một chiếc khăn tắm và đi ra khỏi phòng tắm.Có định bật đèn và tìm quần áo để mặc vào.
Không ngờ vừa đi ra thì thấy bầu không khí trong phòng có vẻ không ổn! Người nào?
Hơi lạnh bao trùm, nồng nặc mùi rượu. Người đàn ông này đã uống bao nhiều rượu? Mai Ngọc Hà choáng váng vì sặc mùi rượu.
“Ai?” Người đàn ông nheo mắt, dùng lòng bàn tay to siết chặt lấy tay cô, Giọng nói này . Đột ngột, sợ hãi, Mai Ngọc Hà còn chưa kịp phản ứng hay trả lời lại thì đã bị bóng người đó ném mạnh vào tường. Sau đó thân hình cao lớn của anh ta đè lên, nhốt cố giữa bức tường và cơ thể anh.Trong bóng tối, dường như cô vẫn có thể nhìn thấy một tia kinh ngạc lướt qua khuôn mặt băng lãnh vạn năm của người đàn ông.
Lưu Gia Thành liếc mắt, bóp những ngón tay thon dài lên cắm cô Năm ngón tay siết chặt, dồn lực lên khuôn mặt của cô. Trong bóng tối, đôi mắt to trong veo như nai tơ kia lóe lên một chút hoảng sợ. Hơi thở của anh theo sau.
"Dương Tú Linh, cô thật sự còn sống!"
- Em nghĩ có thể đánh lừa tôi sao?
"Khoan đã.." Mai Ngọc Hà cố gắng vùng vẫy bên dưới người đàn ông.
Những giây tiếp theo, đôi môi ấm của Lưu Gia Thành đã từ từ lướt xuống cổ cô, anh cắn nhẹ một cái.Đây rõ ràng là hơi thở của Dương Tú Linh, quen thuộc đến mức khiến Gia Thành nhận ra ngay, anh khẽ nín thở và cảm nhận cảm giác gần gũi này.
Lưu Gia Thành tưởng như mình đã bị sốc rượu khi chợt nhớ lại mùi vị đêm đầu tiên cùng với Tú Linh, rồi nhanh chóng bị cô lên và ném lên giường.Anh ấy muốn có được cô ấy, ngay bây giờ!
Lập tức, một bàn tay to lớn kéo tuột chiếc khăn tắm trên cơ thể cô xuống. Làn da trắng nõn nà thấp thoáng trong màn đêm, thật quyến rũ.
"Dương Tú Linh, là cô tự nguyện trở về có phải không?" Lưu Gia Thành vừa nói vừa nhìn chằm chằm cô gái phía dưới. Trong bóng tối, anh không thể nhìn rõ khuôn mặt cô, nhưng thân hình mảnh mai nhỏ nhắn này vẫn y như trước, đối với anh cũng không có gì khác biệt. Ánh mắt hoảng hốt và tiếng thở dồn dập vì sợ hãi của cô gái càng thôi thúc anh lấn tới.
Vẫn là cô gái ấy chứ không ai khác. Người con gái tên Dương Tú Linh mà trước giờ vẫn luôn răm rắp tuân theo lời anh không chút ca thán, nhỏ nhẹ như một con mèo, theo thói quen run rẩy dưới cơ thể anh.
Và cũng theo thói quen đó, giống như một con mèo con, cô thì thào gọi anh ta: "Anh Lưu..."
Xem ra, con mèo con của Lưu Gia Thành đã thực sự trở lại giường của anh. Mai Ngọc Hà sợ hãi không kịp phản ứng gì, chỉ có thể đặt tay lên ngực anh, hoảng hốt:
"Anh làm gì vậy? Đừng chạm vào tôi! Đừng ... A!" Lưu Gia Thành lại cắn vào vai cô. Cô gái run lên và la hét: "Dừng lại đi, làm ơn...."
Cứ mỗi khi phải đối mặt với Lưu Gia Thành, cô lại hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.