⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến đây, Hạ Lan lặng lẽ siết chặt nắm tay, che giấu sự thù địch trong đôi mắt sâu.
Cô nhẹ nhàng nói: "Gia Thành, đêm nay... hãy để em ở lại chăm sóc anh." Cô ta vừa dứt lời, Lưu Gia Thành đột nhiên đứng dậy đi vào phòng tắm.
Phía sau chỉ còn lại lời nói lãnh đạm của anh ta: "Chân có thể kia không tiện đâu. Hãy trở về nghỉ ngơi đi"
Giọng nói ấy thật trầm, nhưng lại mạnh mẽ như một mệnh lệnh.
Dương Hạ Lan luôn phải nghe theo lời anh, bởi Gia Thành đặc biệt ghét những phụ nữ không nghe lời.Nhưng đêm nay, cô ta thực sự muốn được viên phòng với anh.
"Gia Thành, chân của em ngày càng tốt hơn rồi, không tin thì anh nhìn đi. Nhìn này..."  Nói rồi, Dương Hạ Lan dựa vào tay cầm xe lăn. Dùng toàn bộ sức bình sinh cố gắng đứng dậy một cách đau đớn.Nhưng đôi chân kia quá yếu ớt và gần như chẳng nhúc nhích chút nào.Lưu Gia Thành nhìn lại cô ta, ánh mắt lạnh lùng khóa trên đùi cô.
"Gia Thành, anh ... anh có thể, để em ở lại hầu hạ anh, được không?" "Khỏi, tôi sẽ kêu Lăng Chính đưa cô về." "Đừng mà!"
Khuôn mặt của Dương Hạ Lan bỗng đanh lại vì sợ hãi, cô ngồi yên trở lại xe lăn với một cú huých.Đưa về... Hạ Lan biết lời này có nghĩa là gì.Lưu Gia Thành có ý định kêu trợ lý của anh ta đưa cô trở lại nhà họ Dương.
Không! Không thể như thế! Dương Hạ Lan gần như ngã quỵ vì tuyệt vọng.
"Gia Thành, chân của em...Tại sao chân em lại thành ra thế này, anh cũng biết mà!"
Môi cô bật ra những tiếng khóc và nước mắt lăn dài trên má.
"Nếu không phải Dương Tú Linh xấu xa đó cố ý hạ sát. Làm sao em trở nên què quặt như vậy chứ?"
Vừa nói, cô ta vừa nhìn Lưu Gia Thành với đôi mắt buồn bã và đau khổ, giọng nói lí nhí đầy tức tưởi.
"Tôi chỉ hứa là sẽ để cô ở lại cho đến khi hồi phục..." Nghe Gia Thành nói, Dương Hạ Lan bất giác kinh sợ nhìn lên.
Cô đưa tay bấm nút xe lăn điện: "Được! Em về ngay, em sẽ nghe lời anh.  Em về ngay đây!”
"Em sẽ nghe lời anh, nên xin anh..... đừng xua đuổi em. Lưu Gia Thành, đừng đuối em đi, làm ơn!"
Lưu Gia Thành im lặng không nói thêm gì khác, chỉ nhìn hai chân cô.Dương
Hạ Lan biết, anh ta ít nhiều cũng có chút thương hại cho đôi chân tật nguyền của mình. Đây là con bài mặc cả duy nhất còn lại của cô ta trong lúc này.
"Được rồi.... Em về ngay đây, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh.”  Sau đó, cô xoay tay vịn xe lăn và đi ra khỏi phòng Lưu Gia Thành. Tới khi trở về phòng và đóng cửa lại, khuôn mặt thê lương và buồn bã của Dương Hà Lan nhanh chóng trở lại vẻ xảo quyệt độc ác.
 Cô ta mở điện thoại và gọi cho ai đó, nói dứt khoát: "... Mau đi kiểm tra  thân thế cô gái mà Lưu Gia Hải vừa đưa về!"
Nữ nhân lạ mặt đó, đã đi nhầm phòng lại trúng ngay vào phòng Cậu cả Lưu đang say rượu.Còn Lưu Gia Thành, lần đầu tiên trong sáu tháng qua, lại áo quần xộc xệch như vậy với một người con gái khác!
Đây là trùng hợp? Không thể nào. Dương Hạ Lan không tin điều đó!
- Người không thể chọc giận
Mai Ngọc Hà thay quần áo và đi ra khỏi phòng tắm.Lưu Gia Hải đang ngồi ở  bàn làm việc và tra cứu một số thông tin.Nhìn thấy bóng lưng yên tĩnh như thường lệ của anh, Mai Ngọc Hà cảm thấy có chút trống trải.
"Tôi xin lỗi......" "Cô làm vậy là có mục đích?" "Tuyệt đối không phải!” Ngọc Hà lập tức lắc đầu.
Lưu Gia Hải đặt chuột xuống và nhìn lại cô với vẻ nghiêm túc.Ngọc Hà liếc anh một cái với vẻ hối lội, rồi đi tới bên giường và ngồi xuống. Phải giữ vẻ mặt nhu mì trước mặt gia đình họ Lưu cả ngày, lúc này cô mới có thể cởi bỏ lớp ngụy trang, thoải mái để lộ vẻ thờ ơ.
"Anh cũng biết rằng tôi trở lại lần này chỉ vì Dương Hạ Lan. Tôi không hề cố ý chọc tức anh trai anh"
Phải, Mai Ngọc Hà chính là Dương Tú Linh trước đây, nhưng bây giờ cô ấy đã hoàn toàn khác.  Lưu Gia Thành, anh ấy không phải người có thể chọc giận"
Gia Hải không có ý định đổ lỗi cho Ngọc Hà, anh ấy chỉ đơn thuần nói ra sự thật.
"Tôi biết"
Cậu cả Lưulà người lãnh đạm vô tình, có thể đối xử tàn nhẫn với bất cứ ai. Với anh, gian dối là điều hoàn toàn không thể tha thứ.Cũng giống như sau tháng trước, anh ta luôn đối xử lạnh nhạt với cô. Lúc này, Mai Ngọc Hà mới năm xuống giường và nhìn lại Lưu Gia Hải với vẻ mặt lười biếng.
"Tôi sẽ không khiêu khích hắn, anh không cần lo lắng đâu. Dương Tú Linh đã chết rồi, giờ tôi là Mai Ngọc Hà
"Đêm nay thực sự chỉ là một tai nạn, tôi hứa sẽ không có lần thứ hai đâu"
Tận sâu trong lòng, cô cũng tự hứa rằng mình sẽ không bao giờ có bất kỳ suy nghĩ lệch lạc nào với Lưu Gia Thành nữa.
Không đời nào!
Lưu Gia Hải khẽ gật đầu, sau đó nhanh chóng quay trở lại màn hình máy tính và thay đổi chủ đề.
"Tổ chức phát hiện ra Dương Hạ Lan này đã từng tiếp xúc với những người của Liên minh FOX. Trong thời gian này, chúng ta nên chú ý hơn đến hành động của cô ta."
“Tôi biết rồi!" Nhắc đến Dương Hạ Lan, ánh mắt Mai Ngọc Hà dàn lạnh đi.
Lần này cô quay lại để tìm chứng cứ phạm tội của Dương Hà Lan Không chỉ để kiểm tra mối quan hệ của cô ấy với Liên minh FOX, mà còn để tìm chứng cứ chứng minh cô ta liên quan đến cái chết của mẹ mình.
Chính Dương Hạ Lan là người đã tìm đến nhóm tội phạm Fox kia để yêu cầu chúng hãm hại mẹ cô.Bằng mọi giá, Mai Ngọc Hà phải đưa cô ta ra trước công lý, để trả lại công bằng cho người mẹ đáng thương của cô. Lưu Gia Hải khép lại chiếc máy tính và đứng dậy vươn vai.
"Giờ tôi sẽ đi tắm, cô cứ đợi đi" “Đợi cái gì cơ?" Mai Ngọc Hà nhìn anh với vẻ khó hiểu.
Lưu Gia Hải mím môi cười: "Thì làm chuyện mà khi yêu nhau người ta vẫn làm ấy
"Anh....!" "Thôi, khi nào tôi tắm xong, tôi sẽ cùng cô cuộn khăn trải giường. Haha."
Nói xong, Gia Hải lấy khăn tắm và bước vào phòng.Mai Ngọc Hà năm gục trên giường, không muốn quan tâm đến gì khác nữa.Cô và Lưu Gia Hải vốn không có quan hệ tình cảm. Nhưng trong sáu tháng qua, họ đã trở thành bạn  thân của nhau.
⬅ Trước Tiếp ➡