⬅ Trước Tiếp ➡
"A! A ... có ma! Là Dương Tú Linh! Dương Tú Linh! A.."
Người giúp việc vội vàng đỡ lấy cô, an ủi: "Cô ấy là bạn của cậu ba. Cô đừng sợ!”
"Là ma ! Cô ta là ma ..."  Dương Hạ Lan có thể coi là một người từng thấy sóng gió lớn trong đời. Nhưng lúc này, nhìn thấy Mai Ngọc Hà, cô ta không ngừng run lên từng chập.
Gương mặt Trần Hải My sầm xuống, bất mãn nói: "Cô ấy là Mai Ngọc Hà, không phải Dương Tú Linh, Nếu cảm thấy căng thẳng hay không khỏe thì trở về phòng đi!"
"Mai Ngọc Hà..."
 Lồng ngực Dương Hạ Lan không ngừng nhô lên hạ xuống, lặp đi lặp lại ba chữ này, bất lực nhìn Lưu Gia Thành.
Gương mặt Lưu Gia Thành mặt không hề biểu lộ một chút xíu nào cảm xúc: "Cô thật sự cho rằng cô ấy là Dương Tú Linh?"
Dương Hạ Lan không biết anh ta có ý gì khi hỏi cô cầu đó.Cô ta không dám cất tiếng nói. Cô ta đang nhìn thấy Dương Tú Linh thật sự. Cô gái trước mặt rõ ràng là Dương Tú Linh.
Nhưng giờ cô ta đã bình tĩnh lại. Bình tĩnh lại thì Dương Hạ Lan lại không  dám nói, Lưu Gia Thành đột nhiên đứng dậy và đi về phía Mai Ngọc Hà Mai  Ngọc Hà kín đáo siết chặt nắm tay, bình tĩnh chuẩn bị đối mặt với anh,Lưu Gia Thành đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, một tia sáng lạnh vô hình xẹt qua mắt anh ta.
"Thật dễ dàng để chứng minh danh tính của cô."
Anh ta liếc nhìn Lưu Gia Hải: "Gọi Dương Thiệu Phong đến bệnh viện  làm xét nghiệm ADN với cô ấy.
Tính toán
"Anh à, Ngọc Hà là bạn gái của em!” Lưu Gia Hải bước đến chỗ hai người họ và đưa tay ra kéo Mai Ngọc Hà. "Em cùng cô ấy ở lâu như vậy, làm sao cô ấy lại có thân phận khác?
Trần Hải My cũng cảm thấy chuyện này thật nực cười. Tuy nhiên, nhiều người đều cảm thấy rằng bà ta lại hơi run một cách khó hiểu. Bà ta đưa mắt nhìn kĩ Mai Ngọc Hà. Khuôn mặt thanh tú như vậy quả thực không đáng để so sánh với con đi thích trang điểm đậm ngày trước.
Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, bà ta thỉnh thoảng cảm thấy rằng ... hai gương mặt đó thực sự giống nhau.
"Gia Hải, con thực sự ở cùng cô ấy ... lâu chưa?". "Chúng con đã quen nhau ba năm. Cô ấy ở bên cạnh con mỗi ngày!"  Lưu Gia Hải muốn đưa Mai Ngọc Hà sang phía bên anh. Nhưng năm ngón. tay của Lưu Gia Thành vẫn nắm chặt lấy cổ tay cô không có ý nới lỏng chút nào.
 Tất nhiên Trần Hải My tin tưởng vào con trai mình. Bà ta nhìn con trai cả: "Lưu Gia Thành, con còn không tin những gì em trai mình nói sao?"
Mai Ngọc Hà tỏ vẻ vô cùng lúng túng. Có vẻ như Lưu Gia Thành không cần gắng sức, năm ngón tay anh ta vẫn vừa vặn nắm chặt cổ tay cô khiến cô không thể nào rút tay ra được.
Cô nhìn Lưu Gia Hải, lo lắng: "Gia Hải, anh bảo anh hai buông em ra"
Trước khi Lưu Gia Hải cất lời đáp, những lời thì thầm của Lưu Gia Thành đã đập vào tai Mai Ngọc Hà "Dương Tú Linh là con gái của Dương Thiệu Phong Nếu cô không phải là cô ấy. Tại sao không muốn làm xét nghiệm quan hệ cha con với ông ta?"
 Anh ta nói xong liên lạnh lùng bước ra ngoài. Tay Mai Ngọc Hà vẫn năm trong tay anh ta nên cũng đành phải bước đi theo.
“Anh cả!” Lưu Gia Hải ngây ngốc đuổi theo.
Trần Hải My bảo anh dừng lại: "Quyết định của anh cả con, người thường không thể thay đổi được. Con vẫn biết mà!"
“Mẹ, làm thế này chẳng phải sẽ làm cho Ngọc Hà cảm thấy nhà họ Lưu chúng ta đối xử không tốt với cô ấy sao?" Mồ hôi lo lắng đọng trên trán Lưu Gia Hái.
Trần Hải My cũng bất lực: "Ngọc Hà không cần bất bình về điều đó. Vì mọi người đều có thắc mắc, nên kiểm tra lại là được."
Hãy kiểm chứng và sự thật sẽ được đưa ra ánh sáng. Nếu không, Ngọc Hà sẽ khó có thể yên bề gia thất trong tương lai. Hãy nghĩ đến khía cạnh tích cực đó. Nó thực sự là một điều tốt.  Trần Hải My nhìn Lưu Gia Hải: "Mang xe qua, mẹ đi cùng"
 Lát sau những người trong phòng đã rời đi hết. Trong phòng chỉ còn lại hai người.Dương Hạ Lan và người giúp việc bị bỏ lại phía sau, nhìn mọi người cùng nhau rời đi.
"Thưa cô, để tôi đưa cô lên nghỉ ngơi nhé?" Cô hầu gái nói nhỏ.
Dương Hạ Lan cau mày, giơ tay lau mồ hôi lạnh trên trán.Bây giờ thì cô ta đã bình tĩnh lại hoàn toàn.
"Đi, lấy cho tôi áo khoác
Sau khi người giúp việc rời đi, Dương Hạ Lan lấy điện thoại di động trong túi trên xe lăn ra, bấm số của Dương Thiệu Phong.
"Hạ Lan, có chuyện gì vậy?”  Đầu dây bên kia, giọng nói khó chịu của Dương Thiệu Phong truyền đến,
"Cậu chủ Lưu bảo cha đến Bệnh viện số 1 ngay lập tức. Có chuyện gì vậy?"  Dương Hạ Lan siết chặt điện thoại, mặt tái mét. Một lúc lâu sau, cô ta trầm giọng nói: "Dương Tú Linh đã trở lại. Bọn họ muốn bố làm xét nghiệm quan hệ cha con với cô ta"
 "Cái gì? Dương Tú Linh vẫn còn sống?" Dương Thiệu Phong vô cùng kinh ngạc.
Đứa con gái chết tiệt kia! Mày đã khiến Hạ Lan thành ra như thế này, còn dám quay lại.
"Đúng, con chắc chắn. Cô ta nhất định là Dương Tú Linh!” "Vậy thì... Hạ Lan... cha nên làm gì bây giờ?"
Nhìn ánh nắng chói chang ngoài cửa, Dương Hạ Lan ánh mắt càng ngày càng tối.
Cô ta cau mày, khịt mũi lạnh lùng: "Vậy thì cùng cô ta thử xem!"  Cô ta không sợ Mai Ngọc Hà là Dương Tú Linh. Cô ta muốn dùng ngay chính sự việc lần này để lật lại thế cờ đang bất lợi về phía cô ta. Cậu cả Lưu ghét nhất sự lừa dối của người khác. Những bức ảnh chụp Dương Tú Linh và hai
người đàn ông đang quần đảo với nhau trên giường luôn là vết cắt mà Lưu Gia  Thành không thể vượt qua.Lần này, cô ta thậm chí còn ở cùng với Lưu Gia Hải!
 "Con chó cái kia cảm thay đổi thân phận để ở bên Lưu Gia Hải! Chủ nhân Lưu gia nhất định sẽ không buông tha cô ta!"
 Chỉ cần cô ta chính xác là Dương Tú Linh, số phận của cô ta nhất định sẽ rất khổ sở!
 
Xét nghiệm ADN
⬅ Trước Tiếp ➡