⬅ Trước Tiếp ➡
“Tối mai” Ngôn Tiểu Nặc trả lời, hắn còn có thể theo đến khách sạn Giang Thành bắt cô về nấu cơm cho hắn ăn chắc?
Mặt Mặc Tây Quyết ngắn lại: “Vậy tôi chờ em về nấu cơm cho tôi ăn.”
Ngôn Tiểu Nặc nhịn không ném miếng sườn trong tay lên đầu hắn: “Vậy cuối tuần thì sao, anh đồng ý để em về nhà một hôm rồi." Tên này có thể nhịn đói một ngày sao? Đừng đùa.
Mặc Tây Quyết chỉ thấy buồn rầu, có lại có thể không ở bền hơn nhiều lúc như vậy.
"Anh không nuốt lời chứ?" Ngôn Tiểu Nặc nhìn khuôn mặt thâm trầm của hắn, bắt đầu đánh trống ngực.
“Việc mà tôi đồng ý với em sẽ không nuốt lời” Mặc Tây Quyết hờ hững nói,
 lông mày đen nhếch lên: “Em nấu cơm sẵn rồi để trong tủ lạnh.”
Khóe miệng Ngôn Tiểu Nặc giật giật: “Em biết rồi" Chiêu để giày vò cô của tên này đúng là không thiếu mà.
Mặc Tây Quyết thấy biểu cảm như bóng xì hơi của cô thì khóe miệng cong lên, ăn càng ngon miệng hơn.
“Ngôn Uyển Cừ" Mặc Tây Quyết ăn xong đặt bát đũa xuống, gọi tên cô. Ngôn Tiểu Nặc ngước mắt lên nhìn hắn: “Có chuyện gì?”
“Buổi liên hoan hữu nghị tối mai, em có cần gì không?” Sự khó tính trên khuôn mặt của Mặc Tây Quyết dần tan biến: Ví dụ như, bạn nhảy”
 Ngôn Tiểu Nặc mở to mắt: “Bạn nhảy?" Đừng nói là hắn cũng đi theo chứ? Vậy cô đi làm gì? Để mọi người đều biết quan hệ của bọn họ, cô còn có thể sống tiếp sao?
Ánh mắt Mặc Tây Quyết thâm trầm: "Bản cậu chủ đi với em”.
“Không cần đâu.” Ngôn Tiểu Nặc từ chối: “Chỉ đi chơi tý thôi, không có gì ca."
“Liên hoan hữu nghị, tôi không trông chừng em, em biết đâu sẽ gây náo loạn” Mặc Tây Quyết cười lạnh: “Để tránh em đi xem trai lạ.”
Ngôn Tiểu Nặc toát mồ hôi: “Sao thế được.”
"Ai mà biết được” Mặc Tây Quyết lạnh lùng nói, kiểu như liên hoan hữu nghị đó rất dễ xảy ra chuyện: “Ý em là không muốn tôi đi?”
“Nếu anh lo lắng vậy thì em không đi nữa, em ở nhà là được rồi" Ngôn Tiểu Nặc hờ hững nói, uống một ngụm canh, mặt ra vẻ không quan tâm, sao cũng được.
 
 
Mặc Tây Quyết nhướng mày: “Không cho tôi đi thì thôi, bao giờ xong tôi đến đón”
Ngôn Tiểu Nặc lại bị dọa lần nữa, tên này đồng ý để cô đi một mình sao?
"Không được liếc mắt đưa tình với tên đàn ông khác Câu cuối Mặc Tây Quyết nói đầy sát khí: “Nếu không thì em sẽ biết hậu quả như nào.”
Ngôn Tiểu Nặc thấy được sự độc ác trong mắt hẳn thì run lên, cười cười: “Anh yên tâm, em chỉ đi ra bên ngoài xem thế giới bên ngoài như nào thôi, không nhìn cái khác đâu.”
“Xem thế giới bên ngoài?" Mặc Tây Quyết cười: “Cái buổi liên hoan hữu nghị dập khuôn như thế thì có thể xem được cái gì, nếu em muốn tham gia tiệc rượu của giới thượng lưu thì lần sau tôi dẫn em đi.”
“Hả?" Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc, hắn dẫn cô đi?
"Tất nhiên nếu không có tôi đi cùng thì em không vào được" Ngữ khỉ của hẳn rất ngông cuồng.
Ngôn Tiểu Nặc rũ mắt xuống, cô chỉ tiện miệng nói vậy thôi. Lúc này chuông cửa vang lên, Ngôn Tiểu Nặc chạy ra mở cửa.
 Là quản gia Duy Đức, trên tay cầm túi to túi nhỏ.
 "Quản gia Duy Đức, mời vào" Ngôn Tiểu Nặc nói nhỏ, lễ phép nhường đường.
“Không cần đâu, Cô Ngôn, đây là quần áo và trang sức cậu chủ chuẩn bị cho cô tham gia buổi liên hoan hữu nghị tối mai” Duy Đức đưa hết túi đang cầm trên tay cho cô sau đó rời đi.
Ngôn Tiểu Nặc mở túi lấy ra một bộ lễ phục.
Cô cũng không nhìn ra được là chất liệu hay nhãn hiệu gì, chỉ cảm thấy sờ vào trơn như tơ lụa, váy cúp ngực màu xanh da trời, làm cô liên tưởng đến bầu trời sau cơn mưa, đẹp thuần khiết nhưng cũng có chút hoa lệ.
Ngôn Tiểu Nặc tỉ mỉ nhìn ánh quang phát sáng trên chiếc váy mới phát hiện là do những viên kim cương nhỏ tạo ra, có kinh ngạc.
"Thử mặc đi, để tôi xem xem” Mặc Tây Quyết cảm thấy rất hài lòng nói với
cô.
 Ngôn Tiếu Nặc vào phòng ngủ thay váy, váy mặc trên người cô đẹp như mây trôi, tôn lên dáng vóc của cô, đặc biệt là cánh tay mảnh mai cùng với đội chân dài trắng nõn.
Mặc Tây Quyết đeo cho cô sợi dây chuyền có mặt thủy tinh màu hồng, ánh sáng màu hồng làm da có thêm trăng, khuôn mặt thanh khiết lại càng thêm xinh đẹp.
Nhất là khi cô đang trong tuổi thanh xuân, thủy linh lấp lánh, làm ánh mắt hắn càng thêm nóng bỏng.
Ngôn Tiểu Nặc cúi đầu nhìn mình hỏi: "Em mặc như này có đẹp không?"  "Tôi bảo đảm rằng em là đẹp nhất.” Mặc Tây Quyết nói xong liền vội hôn lấy CÔ
Nụ hôn không kịp phòng bị làm Ngôn Tiểu Nặc hơi khó thở.
“Nếu em không tức giận thì tôi nhất định sẽ đi cùng em" Mặc Tây Quyết củi đầu nhìn vành tai trắng như tuyết của cô, ánh mắt lóe lên ngọn lửa, tất cả của cô chỉ thuộc về mình hằn.
Ngôn Tiểu Nặc chỉ thấy mình mặc bộ lễ phục này sớm là một sai lầm, khóa sau lưng cô bị hắn kéo ra, bộ váy tuyệt đẹp trôi tuột xuống nền.
Hơi thở của Mặc Tây Quyết phả vào người cô càng ngày càng nóng bỏng, cô nhắc nhở hắn: “Chiều nay em phải đi học..."
⬅ Trước Tiếp ➡