⬅ Trước Tiếp ➡
Ngôn Tiểu Nặc kìm nén để không phỉ báng Mặc Tây Quyết, động tác trên tay nhanh và mạnh hơn: “Tôi sẽ làm xong nhanh thôi, anh cử chờ đi."
Mặc Tây Quyết lặng im không nói gì, nhìn những động tác thành thục của cô, chỉ cảm thấy bản thân mình thật sự quá mất mặt, đã thích mùi vị sủi cảo cô ta làm, trong lòng cảm cảm thấy không được thoải mái, thở dài một cái, quay lung bo di.
Một lát sau, sủi cảo đã làm xong, một đĩa bánh to đầy đã được Ngôn Tiểu Nặc bưng lên.
Mặc Tây Quyết lấy đũa, nhìn thấy Ngôn Tiểu Nặc đứng đó, nói: "Cô ngồi xuống ăn cùng tôi”
Ngôn Tiểu Nặc đã đói đến mức bụng dính vào lưng, nghe được câu này của  anh ta, liền ngồi xuống, cầm đũa ăn luôn.
Khi Ngôn Tiểu Nặc cảm thấy mình đã ăn no rồi,
Mặc Tây Quyết đã ăn hết sạch đĩa bánh, có kinh ngạc đến nỗi suýt chút nữa  làm rơi đôi đũa.
 Cô đã làm ba đĩa bánh, vốn dĩ định để cho bà ngoại một phần, ai ngờ Mặc  Tây Quyết đã ăn hết sạch, một cái cùng không còn, dạ dày của người đàn ông  này, có phải là không có đáy không?
Duy Đức chết lặng: “Cậu chủ, anh phải đến công ty rồi ạ" Anh ta nhắc vội, nếu không cậu chủ nhà anh ta bội thực mà chết mất.
"Cô làm thêm một phần đi.” Mặc Tây Quyết không quan tâm Duy Đức, chỉ dặn Ngôn Tiểu Nặc.
Ngôn Tiểu Nặc trợn mắt, anh ta muốn ăn nữa sao?  "Được, nhưng tôi có việc cần nói với anh.” Ngôn Tiểu Nặc nhìn anh ta vẫn.  đang rất bình thường, liền nói: “Hôm nay tôi muốn đến bệnh viện thăm... thăm
bà"
“Làm xong sủi cảo rồi đi”  Ngôn Tiểu Nặc nở nụ cười vui vẻ đáp: “Tôi đi làm ngay đây!” làm xong sớm một chút, sẽ được gặp bà sớm một chút, tiện thể làm luôn một phần bù cho bà ngoại.
Mặc Tây Quyết nhìn bóng dáng vui vẻ của cô từ sau lưng, càu nhàu một tiếng rồi đi ra ngoài.
Ngôn Tiểu Nặc làm một nồi bánh to, lấy cho bà của mình một phần, phần còn lại cô để trong tủ lạnh.
 Sau khi đến bệnh viện thăm bà, lúc đến cửa thang máy thì nhìn thấy Ngôn  Uyển Cừ, vết thương trên cổ cô ta vẫn còn, dường như đến bệnh viện để trị thương.
Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy cô ta liền phẫn nộ trong lòng, quay đầu bỏ đi, cô vốn dĩ không quan tâm gì đến cô ta cả.
 "Chi?” Ngôn Uyển Cừ nhìn thấy Ngôn Tiểu Nặc, cười đi đến bên cạnh cô, hạ giọng: “Chị lại đến thăm bà à?”  Ngôn Tiểu Nặc đi vào trong thang máy, ẩn nút, lạnh lùng đáp: "Liên quan gì đến cô?”
Ngôn Uyển Cừ tiếp tục cười nói: "Chị, báo cho chị một tin tốt, em sắp đi học ở học viện Qúy Tộc rồi, nói ra thì cũng là nhờ sự giúp đỡ của chị, nếu như hàng của bố được đưa đến, sẽ kiếm được không ít tiền, em sẽ có cơ hội đến học viện Qúy Tộc học, chị có vui cho em không?”
 Ngôn Tiểu Nặc siết chạy nắm tay, trong lòng dần dần bùng lên cơn giận, giọng nói lạnh bằng: “Ngôn Uyển Cừ, cô hại tôi như vậy, cô không cảm thấy nhục nhã sao?”
Ngôn Tiểu Nặc dừng lại một lát rồi lại tiếp tục cười, cô cười như vẻ đương nhiên: “Hai chị? Chị gái ơi, là chị tự nói sẽ chấp nhận tất cả mà”
"Nhưng cô không nói cho tôi biết tình hình thực sự!” Ngôn Tiểu Nặc gầm lên, ngọn lửa trong mắt cô như muốn thiêu cháy Ngôn Uyển Cừ ngay lập tức.
Ngôn Uyển Cừ lúc này mới đột nhiên trở mặt "Ồ” lên một tiếng rồi thờ ơ đáp: “Tôi chính là không muốn nói cho chị biết, chị làm được gì nào?"
Ngôn Tiểu Nặc trợn mắt, tức giận không nói nên lời.
Ngôn Uyển Cừnhìn dáng vẻ giận dữ của cô, trong lòng đắc ý, nợ nụ cười ngọt ngào: “Nghe nói học sinh trường học viện Qúy Tộc, toàn là con nhà danh giá, tôi chọn bừa một người, cả đời này sẽ được sống cuộc sống của thiếu phu nhân rồi.”
Ngôn Tiểu Nặc lạnh lùng nhìn bộ dạng dương dương tự đắc của cô ta: “Chỉ sợ không có chàng trai nào thích loại con gái độc ác như cô.”
Ngôn Uyển Cừ tự nhìn dung mạo xinh đẹp của mình, trong giọng nói tràn đầy sự độc ác: “Vậy cũng vẫn hơn loại đói rách như cô.”
 Ngôn Tiểu Nặc cắn môi cay đắng, chỉ muốn cho cô ta cái tát, nhưng cô đã không làm thế, vì ở đây đã ngay gần phòng bệnh của bà, cô và Ngôn Uyển Cừ
làm ồn ào ở đây sẽ làm kinh động đến bà ngoại.
 Ngôn Uyển Cừ đã nắm được điểm yếu này của cô, cô ta càng khoe khoang trắng trợn: “Đúng rồi, nghe nói học viện Qúy Tộc được sự ủng hộ của các gia  đình giàu có, cơ sở thiết bị đều là hàng sang trọng.
Chị mặc dù có thể đến học với tên của tôi, nhưng chị liệu có đủ tiền để trả học phí không?
 Ngôn Tiểu Nặc không nói gì, chỉ cảm thấy buồn, phải, người hại cô như Ngôn Uyển Cừ có thể đi học trường tốt nhất, còn cô, đến cả cổng trường còn chưa sờ được, càng không thể nhắc đến ước mơ của chính mình, sớm đã bị hiện thực tàn khốc nghiền nát thành bột một cách không thương tiếc.
“Nếu như, chị à, chị cầu xin tôi một lần nữa, nói không chừng tôi sẽ cho chị mượn tiền tiêu vặt của tôi” Ngôn Uyển Cừ tiến lại gần nói, giọng chanh chua nghiệt ngã: “Ồ, trí nhớ tôi thật kém, chị sớm đã không còn trong trắng, cho dù đem chị tặng cho ai, người ta cũng đều ghê tởm chị thôi"
Nói xong, Ngôn Uyển Cừ cố ý dẫm lên mu bàn chân của Ngôn Tiểu Nặc, đi thẳng vào trong thang máy.
Chiếc gót đôi giày cao gót của cô ta vừa nhọn vừa sắc, giống như chiếc dùi  vậy, trên mu bàn chân trắng ngần của Ngôn Tiểu Nặc thấm ra giọt máu, đau tới mức mặt cô nhăn nhó.
Ngôn Tiểu Nặc dựa vào tường, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười hả hê của Ngôn Uyển Cừ, trong lòng cô đau đớn, tại sao Ngôn Uyển Cừ lại trở nên như vậy, hại cô không ghê tay, mà còn cho rằng mình đúng không sợ gì.
Cô đành phải khập khiễng đi tìm bác sĩ để băng bó, bác sĩ vừa đặt miếng băng gạc lên cho cô thì có tiếng chuông điện thoại reo lên.
Đón cô về, hôn cô đến n
Ngôn Tiểu Nặc nhìn cuộc gọi đến, là Mặc Tây Quyết, cô nghe điện: “Anh Mặc.
“Sao cô vẫn chưa về? Ngôn Uyển Cừ, cô càng ngày càng to gan rồi đấy!" Giọng Mặc Tây Quyết đầy tức giận.
Gót chân Ngôn Tiểu Nặc đau đến mức giọng cũng bị khan đi: “Tôi về bây giờ đây
“Cô bị sao thế?" Mặc Tây Quyết nghe ra giọng cô có chút khác thường, bớt giận không ít.
"Chân bị thương chút thôi, tôi không sao" Ngôn Tiểu Nặc trả lời, còn thêm một câu: “Giờ tôi về đây
"Chân bị thương sao mà về được, cô đứng chờ ở đó, tôi đi đón” Nói xong Mặc Tây Quyết liền tắt máy.
⬅ Trước Tiếp ➡