Người phụ nữ vẻ mặt mất kiên nhẫn, đang định nói tiếp thì đột nhiên nghe thấy có tiếng vật rơi xuống đất vang lên từ phòng ngủ, tiếp đó là tiếng gầm nhẹ của người đàn ông: "Cút!"
Hai người phụ nữ bên ngoài đồng thời ngẩn người, ngay sau đó người phụ nữ kia bĩu môi nói với Tần Nùng: "Bỏ đi, chuyện này tôi không làm nữa. Gã đàn ông say rượu kia rõ ràng không dễ gần, nếu cô muốn ở lại thì cứ ở lại đi. Tôi đi đây."
Nói xong, cô ta cầm túi xách trên ghế sofa, giẫm lên đôi giày cao gót, xoay người bỏ đi không thèm ngoảnh lại.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Tần Nùng và Tổng giám đốc Liêu.
Không gian yên tĩnh xa lạ làm Tần Nùng căng thẳng đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng cũng quyết định ở lại. Chuyện này liên quan đến tương lai và tài nguyên của cô, cô không nên dễ dàng từ bỏ, thành công hay thất bại đều phụ thuộc vào đêm nay.
Tần Nùng âm thầm cổ vũ chính mình, sau đó đi tới tủ quần áo trong phòng lấy ra một chiếc áo ngủ. Cô cởi áo khoác và váy xuống, mặc áo ngủ lên che đi cơ thể không mặc gì của mình. Trong phòng có máy sưởi, cho dù không mặc quần áo cũng không cảm thấy lạnh, nhưng tay chân Tần Nùng vẫn không ngừng run rẩy, căng thẳng đến mức khó thở.
Tần Nùng vừa mới chia tay bạn trai cách đây không lâu , hai người sống chung nửa năm. Tần Nùng cũng có thể xem như là có kinh nghiệm trong chuyện giường chiếu, nhưng cô rất ít khi chủ động, huống chi là quyến rũ một người đàn ông xa lạ.
Do dự một lúc, Tần Nùng đi chân trần ra khỏi phòng ngủ dành cho khách đến phòng khách rót một ly nước ấm rồi cầm theo ly nước bước vào phòng ngủ chính. Trên giường, người đàn ông đang nằm có thân hình cường tráng, dưới sàn nhà là một chiếc đèn trang trí đã bị đập vỡ tan tành.
Tần Nùng hít sâu một hơi, đi vào bên trong, nói nhỏ: "Liêu tiên sinh, anh ngủ rồi hả? Có muốn uống chút nước không?"
Người đàn ông cáu gắt xoay người trên giường, hô hấp càng trở nên nặng nề, giống như đang kiềm chế, giọng khàn khàn, cắn răng nói: "Còn dám bỏ thuốc tôi, muốn chết à?"
Tần Nùng kinh ngạc, cô nhìn tư thế nằm trên giường của người đàn ông hơi kỳ lạ, giống như đang giãy giụa, cũng giống như mất hết sức lực, hóa ra là bị bỏ thuốc.
Chẳng phải như vậy càng có lợi cho cô sao?!
Trong lòng Tần Nùng vui mừng khôn xiết, dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua bóng tối, cô đỡ người trên giường dậy, giúp anh uống nửa ly nước, rồi bắt đầu cởi quần áo của người kia.
Người đàn ông vội vàng muốn đẩy cô ra, nhưng anh không có sức để giơ tay lên, chỉ có thể hỏi: "Cô định làm gì?"
Tần Nùng cố gắng bình tĩnh để làm dịu đi sự lo lắng của bản thân, cô nói: "Nhìn Liêu tiên sinh có vẻ không thoải mái, phía dưới còn cứng như vậy, em giúp anh lấy nó ra sẽ cảm thấy dễ chịu hơn."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Người đàn ông tức giận nói: "Ai là Liêu tiên sinh hả? Cô.. cô tránh ra."