Lâm Tiếu tức giận nhéo lỗ tai anh ta: "69, 69, trong đầu anh chỉ toàn mấy thứ đồi trụy thôi sao! Lần này còn làm tiền đồ chị em tốt của em toang rồi!"
Kỳ Chí vội vàng nắm lấy lỗ tai, cười nói: "Thế này đi, anh lấy công chuộc tội. Cuối tuần này mời bọn em đến hội sở tốt nhất thành phố A chơi, đến lúc đó ông chủ lớn thế nào cũng có tùy bọn em chọn!"
Lâm Tiếu lúc này mới hài lòng gật đầu: "Như vậy còn tạm được!"
Tần Nùng cười xấu hổ: "Như vậy không tốt lắm đâu, tớ thấy vẫn nên quên đi thôi."
Lâm Tiếu trừng mắt, độc đoán nói: "Quên là quên thế nào? Nếu không tìm người chống lưng, thì làm sao cậu nổi tiếng, cậu tìm tài nguyên như thế nào? Cậu quên bản thân bị đá như thế nào rồi à? Không phải tên hotboy chó má kia chê cậu không nổi tiếng nên quay qua cua Triệu Chí Dĩnh sao!"
Tần Nùng thở dài xin tha: "Được được được, mình đi, mình đi!"
Bạn trai cũ của Tần Nùng là Lục Vũ, hắn cũng là người nổi tiếng trong khoa diễn xuất, ban đầu Lục Vũ chủ động theo đuổi Tần Nùng, theo đuổi gần nửa năm Tần Nùng mới gật đầu đồng ý với anh ta. Không ngờ bọn họ hẹn hò chưa được một năm, Lục Vũ lại chia tay cô rồi quay sang cặp kè với Triệu Chí Dĩnh - bạn học cùng lớp với cô, gần đây cô ta trở nên nổi tiếng nhờ vai nữ thứ chính trong một bộ phim cổ trang.
Lâm Tiếu cảm thấy con người luôn hướng đến những vị trí cao, nếu Tần Nùng không chăm chỉ hơn nữa thì tương lai cô tiến vào giới giải trí làm sao hòa nhập? Bản thân cô xinh đẹp, lại có tài diễn xuất, nếu chăm chỉ hơn, tìm được kim chủ đáng tin cậy thì sự nghiệp diễn xuất của cô chẳng phải thuận buồm xuôi gió rồi sao?
Nhưng đã thất bại một lần, Tần Nùng bắt đầu do dự trong việc tìm kim chủ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cuối tuần cô vẫn bị Lâm Tiếu kéo đi hội sở do Kỳ Chí giới thiệu, nghe Kỳ Chí nói đó là hội sở cao cấp chỉ người giàu có mới được vào.
Trước khi đến đó, Lâm Tiếu đặc biệt giúp Tần Nùng chọn quần áo: "Cậu phải ăn mặc gợi cảm vào, mấy ông chủ lớn bao nuôi tình nhân không phải là vì muốn lên giường à? Nếu muốn lên giường đương nhiên phải chọn người dâm đãng rồi."
Tần Nùng bị nói đến mặt đỏ tai hồng, cũng nũng nịu nói: "Vậy mình không đi nữa, mình không có dâm đãng!"
Lâm Tiếu vội vàng cản cô lại: "Rồi, rồi, cậu không dâm đãng, cậu chỉ ăn mặc dâm đãng một chút thôi."
Cuối cùng, Lâm Tiếu chê quần áo Tần Nùng quá bình thường, không có gì hấp dẫn, dứt khoát tặng cô chiếc váy hàng hiệu nổi tiếng của mình.
"Cậu mặc bộ đồ bó sát người này đi, có thể phô ra bộ ngực to, eo nhỏ, mông cong của cậu. Nếu mình có dáng người của cậu, kêu mình khỏa thân mỗi ngày mình cũng chịu."
Tần Nùng bị cô ấy lải nhải đến nỗi không chịu nổi, đành cầm váy đi thay.
Đây là một chiếc váy ngắn ôm body, hở vai, màu đỏ. Phía trên chỉ vừa che đủ quầng vú, phía dưới chỉ che đủ bờ mông cong của cô. Chỉ cần cô cúi xuống một chút thì bộ ngực và tiểu bím của cô có thể lộ ra ngay.