Điền Kỳ Kỳ vô cùng khẩn trương, mất hết phương hướng. Nghĩ đến việc Lâm Dật biết Điền Bảo Bảo ở trong này, cô liền bị lạc phương hướng, cô lo lắng không thôi, cô muốn đem giấu Điền Bảo Bảo đi. Không biết nó bị thương thế nào? Không biết nó có khóc không ? Tuy rằng nó bảy tuổi, tuy rằng nó ngày thường thông minh hiểu chuyện, nhưng cuối cùng nó chỉ là một đứa bé, không nhận được tình thương của cha. Đây là điều mà cô vĩnh viễn cả đời này sẽ không bù đắp được. Cho nên mỗi khi Điền Bảo Bảo xảy ra chuyện, cô vô cùng lo lắng.
“Lớp nào?” Nhìn cô gái trước mắt chạy tới chạy lui, Lâm Dật không chịu được mở miệng hỏi.
“Lớp 1E” Điền Kỳ Kỳ như là tuyệt vọng.
“Đi theo tôi .” Lâm Dật nói ba chữ kiên định, nhắc chân đi trước. Điền Kỳ Kỳ không biết vì cái gì mà vội vàng đi theo. Trong phòng hội đồng, Điền Kỳ Kỳ gặp được Điền Bảo Bảo. Mới nửa ngày không thấy, buổi sáng vẫn là như một con búp bê dễ thương vô cùng, bây giờ cái mũi thì bầm dập, trên trán đầy cục u và băng gạc. “Xảy ra chuyện gì, sao lại như thế này?” Điền Kỳ Kỳ liền ôm Điền Bảo Bảo vào trong lòng, như đang che chở con trai mình.
“Xảy ra chuyện gì ư? Cô nhìn xem, con trai cô đã đánh con trai tôi thành cái dạng gì đây? Còn hỏi chuyện là thế nào? Quá lưu manh rồi. Cha nó là lưu manh, đạo đức suy tàn, đương nhiên tôi cũng thể trách nó. Nhưng không phải nó muốn dùng thủ đoạn của mấy thằng côn đồ đánh người khác là dùng đâu. Chẳng lẽ ở nhà cô không dạy dỗ nó tử tế à?” Điền Kỳ Kỳ vừa nói xong, cô giáo đang muốn mở miệng thì phụ huynh của em học sinh kia đã làm một mặt thiếu thiện cảm mà nói. Ý châm chọc trong lời kia ai cũng hiểu, Điền Kỳ Kỳ cực kỳ khó chịu.
Điền Kỳ Kỳ nhìn thằng nhóc đánh nhau với Điền Bảo Bảo, trên trán chỉ có một miếng băng gạc nhỏ, vết thương có vẻ nhẹ hơn rất nhiều. Điền Kỳ Kỳ lập tức tức điên lên, nhưng nghĩ lại hồi trước ở Mỹ cũng đã xảy ra chuyện này, cô liền nhịn cục tức xuống “Ai có thể nói cho tôi biết câu chuyện rốt cuộc là thế nào không?”
“Mẹ, thật sự không có chuyện gì mà.” Điền Bảo Bảo chôn đầu trong lòng Điền Kỳ Kỳ, lẩm bẩm nói, “Lúc nãy Bảo Bảo không có khóc đâu. Con đã trưởng thành rồi đấy.” Điền Bảo Bảo cười, ngẩng đầu nhìn Điền Kỳ Kỳ.
“Đây mà gọi là không có gì à? con trai tôi như thế mà không có gì sao? Con trai tôi chính là người thừa kế của Vân Thượng, nếu có bất trắc gì, mấy người nghĩ có thể chịu trách nhiệm nổi sao?”
Vân Thượng là một xí nghiệp không nhỏ, khó trách người đàn bà kia lại kiêu ngạo như vậy. Điền Kỳ Kỳ đối với những kẻ có tiền thì chán ghét muôn phần. Chẳng lẽ có tiền thì có thể lớn giọng nói chuyện, kẻ có tiền thì có thể vô lễ, xấc xược như vậy sao?
“Cô giáo, cô hãy nói cho tôi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Điền Kỳ Kỳ đem hết hy vọng vào cô giáo. Điền Bảo Bảo là con trai của cô, thông minh lanh lợi, cô nhất định không tin nó gây chuyện trước.
“Sự tình là thế này. Hôm nay bé An Tiểu Mễ mang theo một món đồ chơi đưa cho Điền Bảo Bảo. Tề Thiên Tuấn nhìn rất thích, nhưng An Tiểu Mễ không muốn đưa cho cậu nhóc. Lúc sau liền gây sự lên.” Cô giáo nói rất súc tích, Điền Kỳ Kỳ thấy bà phụ huynh kia liếc mắt trừng cô giáo một cái, cho nên cô cũng đoán ra được mọi chuyện, trong lòng liền đau xót.
“Bây giờ không có chuyện gì, tôi có thể đưa Điền Bảo Bảo về nhà được không?” Điền Kỳ Kỳ không muốn đối chấp với con người này, cũng không muốn tâm lí của Điền Bảo Bảo nặng nề. Nó còn nhỏ mà lại tự thừa nhận nhiều như vậy, nó quá thông minh, quá hiểu chuyện, nhưng mà có đôi khi, hiểu chuyện quá cũng không tốt.
“Làm con trai tôi như thế này lại muốn trốn về nhà à? Làm gì dễ dàng như vậy. Xin lỗi con trai tôi trước đi.” Rõ ràng là người phụ nữ kia không có ý buông tha, lại nhìn Điền Kỳ Kỳ yếu đuối mong manh, cho nên càng lấn tới.
“Các người dựa vào cái gì mà bọn tôi phải xin lỗi?” Điền Kỳ Kỳ vô cùng phẫn nộ nắm chặt bàn tay. Người kia ngày càng lấn tới khiến cô rất tức giận, cô chấp họ là để Điền Bảo Bảo thoải mái, chứ không phải sợ họ.
Đối với cha mình, Điền Bảo Bảo có những tưởng tượng của riêng mình. Trong lòng cậu nhóc đã sớm nghĩ ra hình tượng cha mình, không cho phép ai chửi bới, xúc phạm. Càng không thể dễ dàng cúi đầu!
Editor: Heo Cute
“Thật là mất dạy, đứa nhóc không có cha thì có thể dễ dàng đánh người à!”
“Con không đánh nó, là nó đụng đến Tiểu Mễ trước.”
“Ngụy biện, quả nhiên con không có cha thì sẽ như thế này đây.”
“Cô câm miệng lại cho tôi. Bây giờ cô xin lỗi chúng tôi đi!” Điền Kỳ Kỳ giận dữ gầm lên, khiến mọi người trong phòng đều bất ngờ, không hề nghĩ một cô gái nhỏ nhỏ nhắn như vậy lại có năng lượng lớn đến thế.
Người phụ huynh kia hơi sửng sốt. Ngay sau đó khinh thường châm chọc ” Nực cười, cũng không nhìn lại mình xem là thân phận gì, bảo chúng tôi xin lỗi, cô xứng sao? Làm gì mà ngay đến cả con mình cũng không có cha, còn có thể đến trường quý tộc mà học, không biết là phải khỏa thân trước bao nhiêu ông già.”
Người đàn bà kia nói chuyện càng lúc càng khó nghe, cô giáo nghe thế cũng đanh mặt lại. Cô cũng chỉ mới có được công việc này, mà Vân Thượng là một công ty rất lớn, nếu cô biểu hiện không đúng đắn thì chắc miếng cơm này cũng không giữ được lâu. Cô giáo trẻ vô cùng khâm phục lòng dũng cảm của Điền Kỳ Kỳ.
Điền Kỳ Kỳ nghe thấy những lời kia, thực sự không thể nhịn được nữa, người đàn bà kia thật sự vô văn hóa. Cô đã tức đến mức không để ý gì cả nữa rồi.
Bỗng nhiên một giọng nói vang lên, mang theo một loại khí thế hùng hồn. Rõ ràng anh nói rất nhẹ nhàng từ tốn, nhưng lại có thể làm cho người khác sởn tóc gáy mà rét run.
“Người phụ nữ này, tôi nghĩ là cô nên nói ít bớt vài câu đi, rồi về trấn an người chồng sắp phá sản tới nơi rồi. Hôm nay Điền Lâm sẽ từ bỏ Vân Thượng. Vậy là tôi đã biết vì sao Vân Thượng có hiệu quả và năng suất luôn không đạt được ý muốn rồi.” Lâm Dật điềm đạm nói, con ngươi để lộ ra một loại tin cậy lạnh thấu xương.
Người đàn bà kia nghe thế mới thu lại một chút ngang ngược, dồn tất cả sự chú ý vào Lâm Dật. Sắc mặt cô ta tái mét, rồi biến thành trắng bệch.
Năm trước Vân Thượng gặp khủng hoảng, chồng cô liều mạng tìm quan hệ, cuối cùng mới được Điền Lâm giúp đỡ, Vân Thượng hiện nay mới có thể không gặp vấn đề gì. Do đó, cô ta á khẩu lập tức. Muốn nói cái gì đó để biện minh cho mình, nhưng nhìn vào cặp mắt đen lạnh lẽo mang theo nguồn năng lượng huỷ diệt cả thế giới của Lâm Dật, cô ta căn bản là không có cơ hội mở miệng.
“Nếu không có gì khác, xin phép cô giáo cho chúng tôi đi trước.” Giọng điệu của Lâm Dật tuy nghe rất lễ độ, nhưng lại khiến người khác cảm thấy như thánh chỉ, không thể cãi lại.
Cô giáo nhìn mẹ Tề Thiên Tuấn không nói nên lời, lại nhìn người đàn ông lạnh lùng, đẹp trai bên kia, liền gật đầu lia lịa.
“Đi thôi.” Thấy Điền Kỳ Kỳ còn đang thất thần, Lâm Dật nhắc một tiếng, rồi bế Điền Bảo Bảo lên, sải bước ra khỏi phòng giáo viên.
“Chú Lâm, sao chú lại tới đây.” Điền Bảo Bảo cực kì ngạc nhiên khi gặp anh ở đây. Cậu hơi ngại ngùng vì bị chú Lâm nhìn thấy bộ dạng này.
“Mấy ngày không gặp, nhóc cũng bản lĩnh quá, đánh nhau trên trường, còn bị gọi điện về nhà.” Lâm Dật nhàn nhạt mở miệng, không biết tại sao khi nhìn thằng nhóc bị coi thường, anh lại cảm thấy đau lòng, trong lòng có một suy nghĩ nhất định phải không để cho thằng nhóc chịu thiệt thòi.
“Chú Lâm, con nói cho chú nghe, chú đừng kể với mẹ nha. Con cố ý nhường thằng kia thôi, để sau này An Tiểu Mễ sẽ đối tốt với con hơn đấy.” Điền Bảo Bảo đưa sát miệng vào tai Lâm Dật, thấp giọng nói.
“Ghê quá nha.” Lâm Dật trêu Điền Bảo Bảo một chút “Mới bây lớn mà đã biết tán gái rồi!” một tia ôn hoà xẹt qua con ngươi anh. Nhớ lại lúc nãy, Điền Bảo Bảo bị người ta nói không có cha, rõ ràng khuôn mặt non nớt kia hiện lên nỗi cô đơn và vài tầng sương mù. Thân hình nhỏ bé kia khẽ run lên, đôi tay vo thành nắm đấm giấu phía sau lưng.
Thế nhưng khi Điền Kỳ Kỳ liếc mắt nhìn cậu, trên mặt Điền Bảo Bảo lại trở nên bình thường, cứ như chuyện mình không có daddy là lẽ dĩ nhiên, chẳng quan tâm lắm. Nó chỉ là một đứa nhóc bảy tuổi, thế nhưng lại cam chịu, nhẫn nhịn giỏi như vậy, chắc là đã trải qua rất nhiều lần rồi.
Editor Heo Cute
Lại nhớ đến bộ dạng hung hãn, ỷ mạnh hiếp yếu của người đàn bà lúc nãy, lửa giận trong anh lại cháy lên ngùn ngụt.
Vừa ngồi lên xe, Lâm Dật đã gọi ngay cho trợ lí, lập tức triệt tiêu Vân Thượng.
Điền Kỳ Kỳ nghĩ rằng anh chỉ muốn đe doạ chút thôi, ai ngờ lại làm thật. Cô khẽ run lên, người này đúng là một tay che trời, chỉ là ân oán của mấy đứa nhóc con thì có cần thiết phải làm lớn như vậy không.
Nhìn biểu hiện khiếp người trên mặt của Lâm Dật, những lời Điền Kỳ Kỳ vừa định nói ra mắc ngay ở cổ họng. Trong lòng cô ngơ ngẩn, anh làm như vậy là vì Điền Bảo Bảo sao? Chẳng lẽ anh phát giác ra được chuyện gì? Điền Kỳ Kỳ suy nghĩ lan man.
“Đi bệnh viện kiểm tra lại một chút đi.” Thật lâu sau, Lâm Dật mới mở miệng, phá hỏng bầu không khí im lìm chỉ có tiếng hít thở và tiếng ma sát của bánh xe.