Điền kỳ kỳ nghe xong Lôi Tố ba hoa khoa trương miêu tả , lại thấy Điền bảo bảo bễ nghễ , lại liếc mắt khinh thường một cái, “Bảo bối , mẹ đã dạy con bao nhiêu lần rồi, phải khiêm tốn một chút, ngàn vạn lần phải khiêm tốn .”
Nếu như là tình huống cứ như vậy phát triển đi xuống, ở cái môi trường đầy sự khoa trương này, thời thơ ấu của điền bảo bảo không phải là bị huỷ hoại?
Trong đầu của cô bỗng nhiên xuất hiện ra một câu trong thiên văn , đề mục gọi là 《 yêu thương lâu dài 》, nhưng mà cô không nghĩ điền bảo bảo đến cuối cùng cũng “ làm cho mọi người lo lắng rồi”.
“Mẹ, con mới không phải không muốn khiêm tốn . Là bởi vì giáo viên viết đề bài lên bảng con phản ứng quá nhanh, sau đó con làm bài thi 5 phút là xong . Con còn cho rằng đề mục đều là quá dễ dàng, ai biết có giáo viên trộm thay đổi bài thi lớp 6 cho con làm……” Điền bảo bảo một bên oán giận mà lải nhải dài dòng, một bên thực tự giác lấy ly kem từ trong tủ lạnh ra ăn.
“Kỳ kỳ, nếu tiểu bảo bối cũng thích ở tại trong nước , em cũng đừng quay về Mỹ nữa .” Lôi tố rèn sắt khi còn nóng.
“Bảo bảo, con không phải không thích ăn thạch xoài hay sao, con làm gì đem xoài đều nhét vào cặp sách của chính mình?” Điền kỳ kỳ đang ở suy nghĩ đề nghị của Lôi tố , lại liếc mắt một cái thoáng nhìn
hành vi khác thường của Điền bảo bảo.
“ Mẹ yên tâm đi. Con sẽ ngoan mà. An tiểu mễ thích ăn cái này, cho nên con muốn mang cho bạn ấy ăn.” Điền bảo bảo nói rất hơp lý hợp tình. Cậu sẽ không trực tiếp nhảy lên học lớp 6 như vậy đâu .
Mỗi người chỉ có một thơ ấu, cậu muốn chơi đùa vượt qua thời thơ ấu đó.
“Từ từ, an tiểu mễ là người ra sao?” cô nghe như thế nào lại có cảm giác có điểm không thích hợp, lấy đồ mẹ nó thích ăn đem đi lấy lòng một bé gái khác?
“Mẹ ——” điền bảo bảo làm nũng , kéo dài một tiếng, dùng bộ dáng dễ thương chạy đến bên cạnh kỳ kỳ nói “khi nào chúng ta rảnh , mời an tiểu mễ tới nhà chơi có được hay không?”
Điền kỳ kỳ lần đầu tiên nhìn đến bộ dáng hoa si của con trai như vậy , một cái hắc tuyến từ trên trán hạ xuống , “ Tiểu Bảo bối, cái người an tiểu mễ kia không phải là bạn học nữ của con đi?”
Điền kỳ kỳ ngạc nhiên, chẳng lẽ thiên tài chỉ số thông minh cao, liền EQ cũng trưởng thành sớm sao? Điền kỳ kỳ nhíu nhíu mày, mà Điền bảo bảo lại có “Dung mạo như tiên , khí chất như ngọc”, mang đến bao nhiêu là tai họa a .
“Không phải.”
Điền kỳ kỳ vỗ vỗ bộ ngực định nói vậy là tốt rồi, kết quả điền bảo bảo lại nói bổ sung thêm một câu làm điền kỳ kỳ hít thở không thông, “Con muốn bắt đầu theo đuổi bạn ấy.”
Tiểu gia hỏa kia bộ dáng nghiêm trang nói làm điền kỳ kỳ không thể không hoài nghi, chẳng lẽ bảo bối thật sự động xuân tâm ? Cô có hay không ngăn cản hành vi yêu sớm của con trai?
Điền kỳ kỳ cuối cùng vẫn là quyết định lấy thái độ thận trọng nói cho rõ ràng.
Từ nhỏ đến lớn, cô cũng liền nói qua một hồi luyến ái, lại còn có thất bại như vậy . Cô thật đúng là không có dậy tốt Điền bảo bảo .
Lôi tố tuy rằng đối với các hành vi của điền bảo bảo đã tập mãi thành thói quen, nhưng giờ phút này cô vẫn không thể không bội phục điền bảo bảo có dũng khí dám làm dám chịu. “ Tiểu Bảo bối , không có việc gì. Mẹ nuôi ủng hộ con! Con nói cái cô bé an tiểu mễ kia có phải hay không có mái tóc xoăn xoăn, cái mũi cao cao giống búp bê tiểu công chúa Tây Dương tiểu a?
“Dạ đúng ạ .” Điền bảo bảo vội gật đầu không ngừng.
Lôi tố khen ngợi mà giơ ngón tay cái lên nói , “Tiểu bảo bối của mẹ , ánh mắt thật là không tồi.”
“Cái gì không tồi. Vừa nghe cậu miêu tả liền biết là cái tiểu hoa bình. Con trai , con cũng không thể vì sắc đẹp mà bị mê hoặc a.” Điền kỳ kỳ bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác thân là gia trưởng phải có chức trách , xem ra liền tính điền bảo bảo là một thiên tài, thì giáo dục cùng nhân sinh vẫn cần phải chỉ bảo , cô thấy gánh thì nặng mà đường thì xa.
“Mẹ, mẹ không phải là muốn trở thành một bà già ác độc cầm gậy đánh uyên ương giống phim truyền hình đi?” Điền bảo bảo nghé đầu nhỏ, đôi mắt kia giống như đá quý lóe sáng mà thông thấu , thế nhưng lại có khí thế mà người khác khiếp sợ , làm điền kỳ kỳ đột nhiên liền nhớ tới đêm hôm đó , con ngươi của người đàn ông xa lạ kia lạnh thấu xương mười phần , thế nhưng lại kêu cô đừng căng thẳng.
Người đàn ông kia chỉ cần liếc mắt một cái liền lại không thể quên được . Đẹp như vậy , liền phảng phất như yêu nghiệt rơi xuống nhân gian , có thể nói làm thần người ghen ghét .
Cô không thể không thừa nhận, mấy năm nay cô nhìn điền bảo bảo từng ngày trưởng thành, thì bóng dáng của người đàn ông kia cũng càng ngày càng hiện lên trên người điền bảo bảo, làm cô mỗi lần nhìn đến điền bảo bảo, sẽ cố ý vô tình mà nhớ tới hắn .
Đôi mắt của cô luôn luôn bị một loại ngây thơ mê ly che kín, tựa hồ là hơi thở của hắn đang ở tới gần, xuyên qua ý thức không kiên định của cô .
“Mẹ, mẹ đang suy nghĩ cái gì?” Thấy điền kỳ kỳ đang ở trạng thái ngây người , điền bảo bảo liền ở trước mắt cô đong đưa.
“Không…… Không có gì.” Điền kỳ kỳ chột dạ phủ nhận, lại không có tránh khỏi ánh mắt của Lôi tố . Một tầng tâm tư lại nổi lên trong lòng.
Mà từ lâu ở trong lòng của điền bảo bảo đã có tính toán, nếu cậu muốn ở lại Trung Quốc, trước tiên phải đem vấn đề ở chỗ mẹ dàn xếp thật tốt.
Xem ra, buổi tối còn cần thiết lại phiền toái ông chú kia , hỏi thăm một chút mấy ngày hôm trước tình huống phỏng vấn của mẹ . Nếu thật sự là không xong, chỉ có thể để cậu chịu ủy khuất một chút đi cầu xin ông chú kia mở cái cửa sau.
“Kỳ kỳ, cậu đang sợ hãi cái gì?” Cơm chiều qua đi, lôi tố liền lấy danh nghĩa đi dạo phố tiếp khách, đem điền kỳ kỳ lừa đi ra.
“Tố Tố , cậu nói cái gì nha? Mình không hiểu ý tứ của cậu cho lắm .” Thình lình Lôi tố xảy ra vấn đề làm điền kỳ kỳ cảm thấy có chút không thể hiểu được.
“Kỳ kỳ, cậu lừa không được mình đâu . Cậu không nghĩ sống ở trong nước , có phải hay không sợ đối mặt với cái gì? Trước nay cậu đều không có nói qua sự tình cha ruột của bảo bảo ……” Lôi tố đều không phải là là muốn khai quật bí mật của cô, chỉ là điền kỳ kỳ luôn luôn đơn thuần, rõ ràng là thực yếu ớt, rồi lại luôn là ra vẻ kiên cường, thật sợ cô ấy đem chuyện gì đều để ở trong lòng, một ngày nào đó sẽ khiêng không được.
“Tố tố , mình còn không nghĩ sẽ nói tới vấn đề này. Cậu yên tâm, một ngày nào đó mình nhất định sẽ nói cho cậu .” Điền kỳ kỳ nói mà có chút bài xích vấn đề này.
Những năm gần đây, cô vẫn luôn cố tình muốn quên mất đi cái đêm 7 năm trước . Chỉ có quên đi , cô mới có thể bảo đảm điền bảo bảo sẽ vẫn luôn bên cạnh cô , điền bảo bảo chỉ thuộc về mình cô thôi.
Nhưng mà chỉ cần điền bảo bảo tồn tại, cô lại không quên được ký ức đau lòng đêm hôm đó , cái này làm cho cô luôn là ở trạng thái rối rắm cùng mâu thuẫn.
Đặc biệt là quay trở về nước , loại cảm giác này tựa hồ lại tăng thêm vài phần, làm cảm giác an toàn của cô lại biến mất vài phần.
“Tốt . Chính là mình còn là hy vọng cậu có thể ở lại trong nước . Cậu ở bên ngoài một mình, chúng ta đều không yên tâm.” Lôi tố vẫn chưa bức bách cô , cô muốn điền bảo bảo cứ hồn nhiên ngây thơ như vậy, điền kỳ kỳ đem bảo bảo giáo dục đến tốt như vậy, cô hẳn là còn không có làm được như vậy đi.
“Yên tâm đi. Mình sẽ suy xét thật kỹ , huống hồ mình sẽ ở trong nước một thời gian sẽ không hồi nước Mỹ sớm đâu.” Điền kỳ kỳ lời thề son sắt mà cam đoan nói.
************** chiều hôm.
Thành thị, .
Ở một góc khác của tòa thành thị có một đôi nam nữ đang ở trong dục vọng kêu gọi lẫn nhau . Âm thanh thở dốc, làm cho không khí cả đêm đều loãng vài phần. Thân thể tương đối trần truồng , trình diễn một màn làm người khác mặt đỏ tim đập nhanh.
“Lâm dật —— ách ——” cô gái cầm lòng không được kêu gọi, đau cũng vui sướng. Nhìn vòng tay ôm lấy thân thể cường tráng hắn , khao khát cầu hắn ban cho thật nhiều .