⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay lạnh lẽo của Nam Cung Hàn thò vào trong quần áo Thẩm Mặc, trêu chọc khiến cô rùng mình. Cô không nhịn được phát ra tiếng rên ɾỉ cự tuyệt “Anh cút đi, đừng đụng vào tôi.”
Cô đã phải chịu đựng dòng chảy cực lớn ở phần bụng dưới, phần trên cô còn phải chịu đựng sự quấy rối của Nam Cung Hàn, điều này thực sự quá khó khăn.
Cô cố gắng kéo tay của Nam Cung Hàn đang nắm chặt phần nách dưới của cô ra, giận dữ nói “Anh cút đi, tôi chuẩn bị xuống xe rồi.”
Lúc chuẩn bị xuống xe, Thẩm Mặc mới nhớ ra, hiện tại sau mông cô có hai vết máu, đi ra ngoài chính là làm trò cười cho người khác.
Nghĩ đến đó, cô lại ngoan ngoãn ngồi yên không động đậy.
Nam Cung Hàn thì nghĩ rằng cô không từ chối mình nữa, bàn tay to vươn ra, động tác nhanh nhẹn, trực tiếp lật người cô lại thì ngửi thấy một mùi máu tanh.
Nam Cung Hàn tinh ý nhận ra, hỏi Thẩm Mặc “Cô bị thương à?”
Sắc mặt Thẩm Mặc trở nên tím tái, cô yếu ớt nói, giọng nói còn nhỏ hơn tiếng muỗi kêu “Tôi tới tháng.”
Cô chỉ cảm thấy rằng mặt mũi của mình cuối cùng đã bị vứt sạch rồi.
Nam Cung Hàn sửng sốt, không khỏi bật cười trước du͙c vọng của chính mình, anh thu lại đôi mắt cuồng nhiệt như thể phun ra lửa rồi trêu chọc Thẩm Mặc “Được rồi, cô là người đầu tiên để lại dấu vết trên xe của tôi đấy.”
Việc này nói ra thường rất xấu hổ, nhưng Nam Cung Hàn muốn biến nó thành một trò đùa. Thẩm Mặc cảm thấy không vui, cô đỏ mặt khiển trách Nam Cung Hàn “Anh, im đi, đừng nói nữa.”
am Cung Hàn nhanh chóng đầu hàng “Được, được, được, tôi không nói nữa.”
Anh tháo dây an toàn và muốn xuống xe, Thẩm Mặc hỏi anh định làm gì thì Nam Cung Hàn đáp “Tôi mua quần cho cô.”
Câu này nói như thể cô là một đứa trẻ tè dầm vậy.
Nam Cung Hàn nhếch môi lên, hiếm lắm mới có chút ấm áp như đắm mình trong gió xuân, lại như bộ dáng lạnh lùng chết người không tha cho một ai như lúc trước, không có một chút nhiệt độ nào mà bước vào tiệm.
Nếu để người khác biết rằng, anh đường đường là chủ tịch tập đoàn M mà lại đến cửa hàng quần áo để mua đồ lót, thì có bao nhiêu người sẽ cười nhạo anh.
Cũng may là Nam Cung Hàn không lãng phí nhiều thời gian ở đây, qua một lúc sau anh bước ra và chui vào trong xe, Nam Cung Hàn tiện tay ném một túi lớn cho Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc đỏ mặt nhận lấy, nhỏ giọng nói với anh tiếng “Cảm ơn.”
Nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của cô gái nhỏ bé, Nam Cung Hàn không khỏi nhếch khóe miệng, đồng thời trong lòng lóe lên một ý nghĩ, nhất định phải bắt lấy được người phụ nữ thú vị này.
“Tôi đưa cô đến nơi không có ai để thay.” Thẩm Mặc chỉ cảm thấy mặt mũi 22 năm qua giờ phút này đã bị mất hết.
Nam Cung Hàn khởi động xe, vừa định lái xe đi thì cửa xe bị người khác vỗ nhẹ, kính hạ xuống thì thấy là nhân viên cửa hàng vừa rồi tiếp đón anh.
Nhân viên cửa hàng mỉm cười để lộ hàm răng đều tăm tắp nói với Nam Cung Hàn “Vừa rồi anh vào cửa hàng đã tiêu 1.000 nhân dân tệ, cửa hàng có hoạt động, anh nhận được một phiếu giảm giá. Hoan nghênh lần sau lại đến.”
Khi Nam Cung Hàn nghe vậy, mặt anh đen lại, như thể mực có thể chảy ra vậy.
Thẩm Mặc ở bên cạnh nghe thấy mà không nhịn được bật cười, nhưng ngại ánh mắt có thể giết người của anh nên đành im lặng quay đầu đi chỗ khác.
Nam Cung Hàn liếc nhìn chị nhân viên cửa hàng rồi khởi động xe, để lại một làn khói xe.
Chị nhân viên cửa hàng lui về phía sau mấy bước, cũng không có xông lên bởi vì bị sặc khí thải, chị ta hướng về mặt đất hứ mấy cái, thầm chửi rủa một câu “Người gì vậy.”
Không cần nhưng chị đây vẫn cần nhá
⬅ Trước Tiếp ➡