⬅ Trước Tiếp ➡
“A!” Đào Anh Thy bị dọa kêu to, sau đó nháy mắt, cả người nhẹ bằng, ngã xuống bàn hội nghị dài.
Còn chưa kịp phản ứng, cơ thế cao lớn của Tư Hải Minh liên đè ép tới, một tay chống bên tai cô, đường như là đang giam Đào Anh Thy lại. Cả người cô cứng đờ, lo lảng bất an nhìn anh: “Ngài Hải Minh, anh làm gì vậy?”
“Cố ý lắc lư trước mặt tôi, muốn gây sự chú ý với tôi à?” Mắt đen của Tư Hải Minh nheo lại, cực kỳ nguy hiểm.
“..” Đào Anh Thy kinh ngạc, đầu óc như ong ong: “Tôi… tôi không có.”
Mặc dù trong thời gian ngắn, vô tình gặp Tư Hải Minh ba lần, nhưng có liên quan gì tới cô chứ, sao lại nói là cô cố ý rồi?
“Muốn từ chối lại ra vẻ mời chào, thủ đoạn này không có tác dụng đâu!”
Vẻ mặt Đào Anh Thy hoang mang nhìn anh, cô muốn từ chối như lại ra vẻ mời chào?
Bàn tay lạnh của Tư Hải Minh ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, kéo tới chạm vào anh…
“AI” Mặt Đào Anh Thy đỏ tới tận mang tai.
“Có phải nhớ tới cái gì rồi không?”
“Tôi… tôi không biết gì cả, Ngài Hải Minh, tôi chỉ là một nhân viên nhỏ trong tập đoàn, anh đừng như vậy, đây là phòng họp đấy!” Người này sao có thể đối xử với cô như vậy ở nơi thế này.
Cô đánh giá thấp tên đàn ông nguy hiểm này rồi
Phòng họp nghiêm túc, thậm chí là chỗ mà bất kỳ lúc nào cũng sẽ có người ra vào.
Cửa bị người ta đấy ra là có thể nhìn rõ cảnh tượng xấu hổ bên trong.
Đào Anh Thy giấy dụa muốn đứng dậy, lại bị ngón tay lạnh của Tư Hải Minh bóp lấy cảm, hơi lạnh tràn lan, gương mặt đẹp trai áp xuống, tới gần, giọng nói trầm thấp nặng nề: “Không biết? Có tin là tôi lột sạch cô ở chỗ này, để cô tìm lại được cảm giác quen thuộc không?”
Đào Anh Thy bị dọa đến cả người run lên, mắt trừng lớn nhìn anh, nói đùa cái gì vậy?
“Ngài Hải Minh, nhất định là anh nhận nhầm người rồi, thật đấy!” Đào Anh Thy kinh hoảng bất an, người này thật sự sẽ không làm thế với cô ở chỗ này đấy chứ?
Hiển nhiên, cô đã đánh giá thấp người đàn ông nguy hiểm này rồi.
Trong nháy mắt cô sững sờ, Tư Hải Minh nắm lấy cổ áo của cô, dùng sức kéo xuống một cái, lộ ra bờ vai đẹp đẽ, xương quai xanh mảnh mai hoàn hảo, làn da trắng nõn dưới ánh đèn trở nên long lanh, đập vào mắt Tư Hải Minh, khiến con mắt của anh híp lại.
Ký ức đêm đó lại ùa về, nhớ lại được cô gái nhỏ này quyến rũ và ngọt ngào thế nào.
“A a a! Tôi nói tôi nói!” Đào Anh Thy ngăn bàn tay Tư Hải Minh lại.
Hai bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay lớn của Tư Hải Minh, vừa xinh xản đáng yêu, vừa đáng thương.
⬅ Trước Tiếp ➡