Chương 20
Chị nghe nói nhà Thượng Tổng có việc nên giao lại cho Phó Tổng quản lý vài ngày.
Dạ
Thôi chị đi đây.
Chào chị
Sau khi Y Phúc rời đi thì Lạc Y thở dài ra. Đưa tay xoa xoa đầu mình, cô muốn tống thẳng Phục Ân ra khỏi trí óc. Mắc mớ gì phải nghĩ về anh. Điên mất thôi Lắc đầu vài cái, cô lấy hồ sơ ra xem. Lật tới lật lui, cái nào cần chữ ký của cấp trên thì toàn của Phục Ân. Đáng ghét thật mà
...
Phục Ân vừa dừng xe trong sân của một biệt thự lớn thì ngay lập tức có người hầu chạy ra. Anh mở cốp xe rồi cho tay vào túi. Một trong những người hầu lấy hành lý của anh ra rồi đóng lại. Sau khi chấn chỉnh lại hàng ngũ, họ cúi thấp đầu xuống.
Chào Đại Thiếu Gia về nhà
Ừ, mang hành lý lên phòng giúp tôi.
Nói rồi Phục Ân đi thẳng lên bậc thang để vào trong.
Dạ Tất cả đồng thanh.
Phục Ân vào phòng khách, vừa đến thì anh đã gặp Thượng Cửu Gia ngồi ở đấy. Trông thấy anh, ông bỏ tờ báo lên bàn.
Cháu trai về rồi
Con chào nội
Con ngồi đi
Phục Ân ngồi xuống bộ ghế gỗ. Anh không chần chừ chút nào, nhanh miệng hỏi ông ngay.
Nội gọi con về gấp vậy, có chuyện gì sao?
Vừa về đến nơi, chưa kịp hỏi ông nó sống chết ra sao thì đã lo chuyện trước rồi. Ông nói giọng trách móc.
Thấy nội vậy thì con biết nội khỏe rồi còn hỏi chi nữa cho dư thừa. Anh nhíu mày.
Được rồi Cháu đức tôn ơi là cháu đức tôn, bao giờ con mới chịu lấy vợ đây? Nội quyết rồi đấy, lần này con mà không lấy Phí tiểu thư thì nội...nội... Nói đến đây ông liền ấp úng.
Nội thế nào? Anh nghiêng đầu hỏi.
Thì ông già này sẽ nhịn ăn thịt.
Hơ...nội ghét ăn thịt thích ăn cá cơ mà. Anh hơi mỉm cười, gật gật đầụ
Nếu anh không lấy thì tôi...chết cho anh xem. Ông quay mặt nhìn hướng khác.
Nữa rồi đấy Nội cứ lấy tính mạng ra doạ con. Anh đi đến ngồi xuống bên cạnh ông.
Chứ anh nghĩ xem ai như anh không? 30 tuổi rồi chưa vợ không con. Thằng Khanh cũng vậy Nhà có hai thằng cháu trai mà thằng nào cũng như thằng nấy, chẳng chịu lấy vợ. Cỡ tuổi các anh, tôi lúc đấy đã có hai thằng quý tử rồi. Các anh chờ lão già này chết thì mới vừa lòng hả dạ à? Thượng Cửu Gia giận dỗi, trách mắng anh.
Được, được Làm lễ cưới ngay nhé nội, càng nhanh càng tốt. Anh vuốt lưng ông cho hạ hỏa.
Con nói thật chứ? Ông quay sang nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.
Thật mà Cưới ngay và luôn nhé.
Úi giời ơi, cháu trai tôi. Cưng con biết bao nhiêụ Ông hưng phấn quay người lại, đối mặt với anh. Này này, nội đã xem ngày rồi. Ngày mai chúng ta qua ngay Phí Gia bàn chuyện hệ trọng. Ngày tốt nhất, hợp phong thủy cho đường làm ăn của con và duy trì nòi giống của gia tộc là ngày lành 3 tháng saụ Cưới ngay kẻo muộn mất.
Nội tính kỹ thế? Mặt mày anh nhăn nhó.
Phải kỹ chứ Rồi còn chuyện sinh con nữa. Ông xoa cằm. Con phải có con trước tuổi 33, trai gái đều được nhưng nếu con trai thì quá tốt.
Nhà mình đã có quá nhiều con trai rồi, nội không ngán à?
Ngán gì ở đây? Con không sinh con trai duy trì gia tộc chẳng lẽ sinh con gái ra để đứt cả Thượng Tộc à? Nội không ghét con gái, chỉ là nội cần con trai để nối giỏi tông đường. Sau khi có con trai thì con muốn có bao nhiêu vịt đẹt nội cũng chịụ