⬅ Trước Tiếp ➡

À...mình đang đọc quyển "Phong Cửú. Tuệ Mẫn giật mình.
Sao cậu nói không mua được mà. Bây giờ có ở đây rồi? Lạc Y chu môi nói.
Của người ta cho mình mượn đấy. Nhắc đến người đó, Tuệ Mẫn cười tít cả mắt.
Cậu ngưng lại một xíu đi. Lạc Y lấy quyển sách của Tuệ Mẫn gấp lại và để lên bàn. Rồi, bây giờ kể mình nghe. Từ hôm qua tới giờ sao cậu vui thế? Môi lại cười không ngớt.
À thì... Tuệ Mẫn mím môi, cô ái ngại không biết nói làm sao.
Thì thế nào? Lạc Y không khỏi thắc mắc.
Thì hôm qua đi thư viện mình gặp một người con trai. Anh ấy có vẻ là người đàng hoàng lắm. Ăn nói từ tốn, cư xử lại ân cần nữa. Hôm nay ảnh mang quyển này cho mình mượn đấy. Tuệ Mẫn ngượng đến đỏ cả mặt, cúi gằm mặt xuống, hai tay cô siết chặt vạt áo.
Cậu sao dễ tin người vậy? Mính nói cậu biết nhé, những người giả danh học thức toàn là người chuyên đi dụ dỗ con gái nhà lành thôi. Cậu đừng vì mấy lời đường mật mà tin tưởng người ta quá mức. Lạc Y lên tiếng nhắc nhở.
Mình biết chứ Nhìn anh ấy không giống kẻ lừa đảo như cậu nói đâu mà. Vừa nghe cô nói thế, Tuệ Mẫn liền buồn bã, đôi mắt chùng xuống.
Anh ấy tên gì? Còn công việc như thế nào? Cô lại hỏi.
Tên anh ấy là Vỹ Khanh, anh ấy đang làm tài xế cho Thượng Ẩn, chung cơ quan với cậu đó.
Vỹ Khanh sao? Lạc Y nghe tên này rất quen, còn làm chung cơ quan nữa chứ. Nhưng cô không giao thiệp rộng, chỉ biết vào làm, đến giờ thì về nhà thôi. Mặt của nhân viên cả công ty cô còn chưa nhớ hết lấy đâu ra biết tên họ.
Tài xế? Có bảo là vận chuyển gì không Mẫn?
Anh ấy đưa đón Tổng Tài và Phó Tổng đấy.
Nếu đã là tài xế đưa đón sếp thì cô càng mù tịt hơn. Bởi thời gian của họ rất thất thường, lúc nào sếp cần thì đều phải có mặt ngay. Lỡ như anh ta là người tốt thì cô yên tâm cho Tuệ Mẫn. Không may anh ta là người xấu chỉ lợi dụng Mẫn thì sao đây? Ở đời không thể tin một ai tuyệt đối được khi mình chưa biết gì về họ.
Cậu còn gặp lại anh ấy nữa không? Lạc Y lấy cốc nước và hớp một ngụm.
Có chứ Mình còn phải trả lại sách nữa mà. Tuệ Mẫn với tay lấy quyển sách, mở ra trang vừa nãy cô lại đọc tiếp.
Ừa...thôi, chuyện của cậu mình không xen vào. Sau này nếu có gì bất ổn là phải kể mình nghe ngay đó.
Mình biết rồi Tuệ Mẫn mỉm cười và gật đầu rồi đọc tiếp.
...
Phục Ân cho xe vào một trong những ngôi biệt thự lớn nhất trung tâm thành phố Nam Phiến. Chiếc xe vừa dừng lại, người hầu trong nhà đều chạy ra xếp thành hai hàng ở hai bên trải dài từ cửa chính xuống bậc thang và đến sân. Ở phía cửa có hai người đang đứng đợi sẵn. Một người đàn ông trong bộ Vest xám và một người phụ nữ trong bộ váy trắng thanh tao đang mỉm cười thật tươi.
Phục Ân xuống xe, anh mở cửa cho Thượng Cửu Gia rồi đỡ ông ra ngoài.
Hoan nghênh Thượng Cửu Gia và Thượng Thiếu Gia đến nhà Tất cả người hầu cùng đồng thanh và cúi đầụ
Đầu Thượng Cửu Gia gật gật, ông cùng anh bước lên bậc thang đến cửa chính.
Chào Thượng Cửu Gia Phí Triều Lai bắt tay ông.
Chào anh Thượng Cửu Gia mỉm cười.
Phí Triều Lai quay sang bắt tay Phục Ân thật giữ phép.
Chào Thượng Tổng
Bác đừng gọi khách sáo như thế. Phục Ân nói.


⬅ Trước Tiếp ➡