⬅ Trước Tiếp ➡

Lạc Y ra ngoài, vừa đi cô vừa suy nghĩ. Giọng nói đó, nét chữ đó và cả chữ ký đó nữa đều rất quen. Nhưng không lẽ Thượng Tổng lại lui tới chỗ đó sao? Vả lại anh ấy đã đi công tác từ chiều hôm qua rồi mà. Cô lắc lắc đầu, có lẽ là cô nhầm thôi, chắc chắn không phải anh ấy đâụ
...
Thượng Phục Ân ngồi bên bàn làm việc, hai mắt nhìn vô định, suy nghĩ mông lung. Anh không ngờ nữ nhân đêm qua là Lạc Y nhân viên phòng kế toán. Vừa chiều qua anh gặp cô vẫn điềm tĩnh mà. Hôm nay chắc là cô phải nghỉ một ngày rồi.
Mà vì sao cô lại bán tr.inh chứ? Chỉ bán 30 nghìn không hơn không kém. Một cô gái vừa có sắc, dáng người hoàn mỹ và cả khối óc thông minh như thế cũng có thể bán với giá 150 nghìn. Lí do gì cô hạ mình đến vậy.
Hồi tưởng
Phục Ân mở mắt, điều đầu tiên anh cảm nhận là một thân người mềm mại, nhỏ nhắn đang nằm trong vòng tay mình. Chính anh cũng khá bất ngờ vì đó là Lạc Y cô gái có tiếng trong cả công ty vì "cưa khó đổ", rất nhiều chàng trai không thể phạm vào. Cô bây giờ trông như con mèo nhỏ, tay ôm lấy hông của anh. Phục Ân như có mật ngọt trút vào tim, ghé vào tai cô và vuốt ve gương mặt hồng hào ấy, anh thì thầm.
Lạc Y, đêm qua khổ thân cô rồi.
Nhẹ nhàng rời khỏi giường, chủ yếu không để nữ nhân thức giấc. Anh vào nhà vệ sinh thay âu phục và chỉnh đốn lại đàng hoàng. Khi ra ngoài, Phục Ân để một sấp tiền trên tủ đầu giường và một mảnh giấy. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô.
Tôi mong em sẽ nhận ra tôi, kể cả...những kỷ niệm đẹp đêm qua.
Phục Ân nhanh chóng ra ngoài, trả lại không gian yên tĩnh cho căn phòng. Xuống quầy lễ tân gặp Tiêu Tùy, anh đưa cho bà ta 4 nghìn rồi quay đi.
Phần thưởng.
Phục Ân lấy điện thoại gọi cho một số quen thuộc. Không lâu sau bên kia nhấc máy.
"Tôi nghe đây Thượng Tổng "
"Việc ở công ty vẫn ổn chứ?"
"Ngài vừa đi công tác một ngày mà đã rối um lên, chủ yếu là phòng kế toán."
"Phòng kế toán thế nào?"
"Hôm nay Lạc Y xin nghỉ phép một ngày, bây giờ những nhân viên còn lại đang chia việc cho nhau làm để không xảy ra trục trặc, trễ nải việc gì."
"Cô ấy có nói lý do không?"
"Cô ấy bảo mệt mỏi trong người, sức khỏe không tốt, tạm nghỉ một ngày."
"Được rồi, công ty giao lại cậu quản lý, tuần sau tôi về."
"Vâng, chào Thượng Tổng."
Thượng Phục Ân khẽ cong môi. Quả thực không ngoài suy đoán của anh, cô thế nào cũng sẽ nghỉ một ngày. Để điện thoại sang một bên, anh nhướng mày và bắt đầu vào công việc đang dang dở.
...
Cô ký vào đi, ngày mai chúng tôi sẽ tiến hành phẫu thuật cho bà ấy. Bác sĩ đưa cho Lạc Y một tờ giấy.
Vâng Lạc Y ký tên vào và mỉm cười. Mong bác sĩ giúp đỡ.
Bây giờ cô có thể đi đóng tiền cho ca phẫu thuật, hoàn thành mọi thủ tục.
Tôi cảm ơn bác sĩ nhiều lắm ạ.
Lạc Y nhẹ nhõm trong người, cô ra ngoài thực hiện mọi thủ tục để mẹ cô được phẫu thuật nhanh chóng. Chỉ cần qua ngày mai, mọi trở ngại sẽ không còn nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡