Chương 6
Em chào anh Cô mỉm cười.
Chào em, Lạc Y. Dật Dấn cũng nở nụ cười. Nghe nói hôm qua em bệnh à?
Dạ, nay đỡ hơn rồi anh.
Nhớ ăn uống đầy đủ, cả uống thuốc nữa cho mau khỏi nha. Anh ân cần nhắc nhở.
Cảm ơn anh Thôi, em đi trước đây. Cô cúi chào.
Chào em
Lạc Y bước đi. Dật Dấn nhìn theo bóng cô, khi nào khuất hẳn thì mới vào trong.
Về phòng làm việc, để tài liệu lên bàn, cô tập trung vào công việc của mình. Khi thấy trưởng phòng đang đi qua thì cô đứng dậy gọi.
Chị Phúc
Có gì không Lạc Y? Ý Phúc quay lại nhìn cô.
Hôm nay em làm cả giờ giải lao nhé. Mọi việc em sẽ hoàn thành nhanh nhất. Nay là ngày mẹ em phẫu thuật, em muốn đến bệnh viện sớm một tí.
Được, xong việc thì em cứ về đi. Ý Phúc gật đầụ
Dạ, cảm ơn chị Cô cười tít mắt.
Được rồi, không có gì đâụ Chị đi đây.
Lạc Y ngồi xuống, cô tập trung hết mức có thể hoàn thành cho xong việc của mình. Mở sấp tài liệu, đang vạch tìm thứ cần thiết thì chữ ký to đùng của Phục Ân ập vào mắt cô.
PA? Phía dưới chữ ký có cả ký tự PA...
Tay Lạc Y run run chạm vào nét chữ. Đúng là chữ ký này, không nhầm lẫn đi đâu được. Vội vã đóng tài liệu lại, sắc mặt cô trắng bệch, không còn chút máụ
Người đêm đó đích thực là Thượng Tổng. Không nhầm, Lạc Y chắc chắn bản thân mình không nhầm nữa. Thảo nào cô lại thấy dáng người và giọng nói ấy rất quen. Có phải anh ta đã thấy mặt cô rồi không? Sau này vào công ty chạm mặt nhau thì thế nào đây?
Lạc Y lo lắng, hai tay siết chặt vào nhaụ Trên trán cô lấm tấm mồ hôi mặc dù đang ở trong phòng lạnh.
Lạc Y...Lạc Y... Ý Phúc lay vai cô.
Dạ? Lạc Y giật mình. Chị gọi em
Đến giờ dùng cơm trưa rồi, em suy nghĩ gì mà chăm chú vậy?
Không...không có gì đâu chị. Chúng ta ra ngoài ăn thôi.
Lạc Y nhanh chóng kéo Ý Phúc ra ngoài. Ý Phúc nhíu mày thắc mắc "Con bé này, suy nghĩ gì mà đăm chiêu vậy không biết."
Sau khi dùng bữa trưa, Lạc Y quay lại văn phòng, tiếp tục với công việc. Hôm nay bất kể giá nào cô cũng phải về sớm vào bệnh viện với mẹ. Không biết mẹ cô phẫu thuật ra sao rồi.
...
Phục Ân đứng trước gương chỉnh lại âu phục. Hôm nay lại họp, ngày nào cũng họp, không họp thì hợp đồng vây quanh. Các công ty ở ngoài nước đều yêu cầu Tổng Đốc đi ký hợp đồng bằng không anh đã gọi Phó Tổng đi rồi. Biết bao nhiêu việc đổ dồn. Lần này công tác về lại phải sắp xếp một mớ giấy tờ hỗn độn.
Ông nội sức khỏe yếu, ba mẹ anh lại qua đời sớm do tai nạn giao thông. Tốt nghiệp đại học vừa xong, Phục Ân đã bị bắt vào điều hành cả một tập đoàn lớn. Công việc thì bù đầu bù cổ. Khổ nỗi sao nam nhân 30 tuổi như anh đây vẫn chưa tìm được vợ. Đã vậy nội cứ mãi hối thúc.
Reeng...Reeng...
"Con nghe đây nội "
"..."
"Cưới? Không đời nào."
"..."
"Con chẳng cưới một người không quen biết."
"..."
"Nội cứ dưỡng sức đi, khi nào thích hợp con sẽ đưa cô ấy về."
"..."
"Hôn ước gì chứ? Thời buổi nào rồi mà còn chuyện bắt cưới nữa vậy nội."
"..."
"Thôi thôi được rồi Con sẽ suy nghĩ lại."
"..."
"Nội cứ lấy tính mạng ra mà đe dọa con mãi."
"..."
"Chào nội "
Vừa ngắt máy xong, Phục Ân ném điện thoại lên giường.