Chương 10
làm cho thế này còn không nói gì, sao cô còn tỏ vẻ ủy khuất?
Được rồi, nhanh trở lại ngồi xuống đi, tôi sẽ xem xét kịch bản." Thư Minh Yên bị Thái Thạch Mậu trả đũa tức giận nắm chặt tay, đứng yên.
Tình thế bế tắc, Thái Thạch Mậu đích thân đi tới, cười với Mộ Du Trầm "Người trẻ tuổi bây giờ được nuông chiều từ bé, tính khí to gan, làm Mộ tổng chê cười rồi." Nói xong ông ta vươn tay kéo Thư Minh Yên, muốn vấn đề này cho qua trước, để không làm ầm ĩ trước mặt Mộ tổng trông sẽ khó coi.
Thư Minh Yên tránh sự đụng chạm của ông ta, khẽ cau mày.
Trần Phùng Mẫn sợ cô lại chọc giận Mộ Du Trầm, vì vậy cô ấy vội vàng chạy tới kéo cô, hạ giọng "Ngồi xuống trước đi, đây là Mộ tổng của Diệu Khởi, không thể đắc tội được." Mộ Du Trầm liếc nhìn Trần Phùng Mẫn, giọng nói của anh lãnh đạm không có độ ấm "Cô đưa cô ấy đến đây?" Trần Phùng Mẫn vội vàng nói "Mộ tổng, đây là em gái tôi, hôm nay đến giúp tôi lái xe.
Em ấy còn trẻ, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này..." "Nếu muốn lăn lộn trong giới, loại chuyện này trong tương lai là không thể tránh khỏi." Mộ Du Trầm ngắt lời cô ấy, ánh mắt lưu lại trên người Thư Minh Yên đầy ẩn ý, "Hôm nay có thể trốn, nhưng không thể trốn được ngày mai." Thư Minh Yên ngạc nhiên nhìn anh, Mộ Du Trầm quay đầu với thư ký Khâu, nói, "Chỗ cô ấy bẩn, đổi cho cô ấy chỗ khác." Thái Thạch Mậu cũng trả lời "Đúng đúng, cô ấy làm đổ rượu ở đó, nên thay đổi, bên cạnh tôi có một chỗ." Thư ký Khâu nhận được ánh mắt của Mộ Du Trầm, di chuyển chỗ ngồi của Thư Minh Yên giữa Mộ Du Trầm và Thái Thạch Mậu, người phục vụ đặt bộ đồ ăn lại.
Thư Minh Yên không biết Mộ Du Trầm đang nghĩ gì.
Cô không muốn ở cạnh Thái Thạch Mậu, cũng không quen ngồi gần Mộ Du Trầm như vậy, đứng tại chỗ không muốn di chuyển.
Sau khi Mộ Du Trầm ngồi xuống, từ xa nhìn cô "Còn muốn đứng sao?" Giọng nói uy nghiêm, giọng điệu không thể xen vào, Thư Minh Yên không còn cách nào khác đành phải ngoan ngoãn bước tới.
Nhìn Thư Minh Yên cuối cùng cũng ngồi bên cạnh mình, Thái Thạch Mậu mừng thầm.
Mộ tổng từ trước đến nay không gần phụ nữ, hiện tại an bài như vậy, chẳng lẽ đang chiếu cố mình?
Nhân viên phục vụ lần lượt phục vụ các món ăn nóng hổi, nhưng Thư Minh Yên không có cảm giác thèm ăn, cứ như thể bị kim châm.
Thỉnh thoảng có người đứng lên nâng ly chúc mừng Mộ Du Trầm, anh rất bình tĩnh và thoải mái.
Khóe mắt đột nhiên liếc nhìn lại, Mộ Du Trầm đặt ly rượu xuống "Không đói sao?" Theo câu hỏi của Mộ Du Trầm, mọi người đều nhìn sang với vẻ khó hiểụ Trần Phùng Mẫn cũng hơi ngạc nhiên, Mộ Du Trầm quan tâm đến phụ nữ trong bữa tiệc từ khi nào vậy?
Cô ấy thừa nhận rằng Thư Minh Yên lớn lên vô cùng dịu dàng động lòng người, nhưng không đến mức khiến người luôn tỏ ra lãnh đạm và tự phụ như Mộ Du Trầm quan tâm chứ?
Thư Minh Yên bị nhiều cặp mắt khác nhìn chằm chằm, lẳng lặng cầm đũa lên, cúi đầu ăn.
Mộ Du Trầm nhấp một ngụm rượu "Ở đoàn phim thế nào?" Thái độ của anh rất thản nhiên, như thể anh không ở trong bữa tiệc, mà là ở bàn ăn của Mộ gia.
Thư Minh Yên nuốt thức ăn trong miệng, sau đó ngoan ngoãn gật đầu "Khá tốt ạ." Mộ Du Trầm không mặn không nhạt ừ một tiếng, chủ động rót một ly nước trái cây đặt bên cạnh cô "Nếu không đủ tiền nhớ nói với tôi." Thư Minh