Chương 16
ông ấy thậm chí còn không có thời gian để nhìn mẹ lần cuối.
Mộ gia, thực tế lạnh lẽo không có độ ấm, giống như một cô nhi viện lộng lẫy." Vừa dứt lời, Thư Minh Yên liền nghe được Mộ lão gia tử quát mắng "Mộ Du Trầm, ta bảo con dỗ con bé, con nói hươu nói vượn với con bé cái gì thế hả?" "Cô nhi viện tốt lắm, đều là trẻ con không cha không mẹ, ai với ai mà không giống nhau?" Mộ Du Trầm nhìn Thư Minh Yên, "Chúng ta nương tựa vào nhau, là người thân của nhaụ" Anh đưa tay ra, tỏ vẻ nghiêm túc "Nếu em đã gia nhập, sau này tôi bảo vệ em." Chàng trai đưa bàn tay với nước da trắng lạnh, xương ngón tay rõ ràng, thon dài lại xinh đẹp.
Thư Minh Yên nhìn chằm chằm vào một lúc lâu, ma xui quỷ khiến đặt bàn tay nhỏ của mình lên.
Lòng bàn tay thiếu niên ấm áp, nhưng lại mang đến cho cô cảm giác an toàn vô cùng.
Khi cô được đưa lên xe về Mộ gia, cô luôn được Mộ Du Trầm bế, ngoan ngoãn an tĩnh.
Khóe mắt Mộ lão gia tử liếc nhìn bên này rồi đưa tay ra "Nông Nông à, ông nội bế cháu được không?" Thư Minh Yên nắm cổ áo Mộ Du Trầm không buông.
Mộ lão gia tử liếc mắt nhìn cậu con út, mừng rỡ nói "Không nhìn ra đấy, tiểu tử con còn có duyên với một đứa trẻ." Mộ Du Trầm nhìn ra ngoài cửa sổ "Vậy con còn phải cảm ơn người đã ném tất cả bọn nhỏ trong nhà cho con?" "Lời này của con kìa." Mộ lão gia tử ngồi thẳng dậy, "Ta bận công việc không phải để nuôi đại gia đình này sao?
Anh hai của con không bớt lo được, mặc kệ Tiểu Dữu Tử, con làm chú nên chăm sóc cháu gái của mình chứ, hiện tại cũng chỉ nhiều thêm một Tiểu Minh Yên.
Hơn nữa, ta đâu có ném hết bọn trẻ cho con, chị gái con cũng chăm sóc không kém con." Thư Minh Yên đến Mộ gia, mới từ từ biết về tình hình trong nhà.
Ông nội Mộ có ba người con trai và một người con gái.
Chú cả có một người con trai tên là Mộ Tri Diễn, cháu lớn của ông nội Mộ, sống ở ngoài với bố mẹ, chỉ về nhà cũ ăn tối vào cuối tuần.
Sau khi ly hôn, chú hai tái hôn và có gia đình mới nên cũng dọn ra ngoài ở riêng, chỉ để lại cô con gái là Mộ Dữu với người vợ trước cho ông nội Mộ nuôi dưỡng.
Mộ Du Vãn và Mộ Du Trầm là một cặp sinh đôi mà ông nội Mộ có được sau khi góa vợ nhiều năm.
Khi Mộ Du Trầm lên ba tuổi, mẹ anh qua đời vì bị bệnh, anh và Mộ Du Vãn hai chị em sống cùng nhau trong ngôi nhà cũ với ông nội Mộ.
Khi ông nội Mộ đi công tác, ngoài những người giúp việc, chỉ có ba đứa trẻ Mộ Du Trầm, Mộ Du Vãn và Mộ Dữu trong ngôi nhà cũ.
Đó là lý do tại sao Mộ Du Trầm nói Mộ gia giống như một cô nhi viện.
Sau ngày hôm đó, trong đội của họ nhiều thêm một Thư Minh Yên.
Khi mới vào Mộ gia, Thư Minh Yên dựa vào Mộ Du Trầm nhiều nhất, là cái đuôi nhỏ của anh.
Sau đó Mộ Du Trầm ở lại ký túc của trường, lâu lâu mới về một lần nên hai người ít nói chuyện hơn.
Bảy năm trước, cô đã bị Mộ Du Trầm khiển trách nặng nề vì một sai lầm.
Thư Minh Yên trước đây chưa bao giờ bị anh hung dữ như vậy, cô có chút ấm ức, trong lòng cảm xúc nghẹn ngào, cô bắt đầu vô tình hay cố ý né tránh anh.
Khi cô lớn lên một chút, ông nội Mộ có ý định gả cô cho Mộ Tri Diễn sau này.
Cô trở thành