⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

thức đánh thức.
Cô nhìn điện thoại di động ở đầu giường, sau khi cô like cho Mộ Du Trầm tối hôm qua, người bên kia không có phản hồi.
Dự đoán được kết quả, cô cũng không quan tâm.
Đáng ngạc nhiên chính là, cô Trần Phùng Mẫn đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của cô.
Trần Phùng Mẫn Cô có phải là tài xế mà đạo diễn Quách tìm cho tôi không?
Tin nhắn được gửi vào lúc một giờ rưỡi sáng, bây giờ cô mới nhìn thấy.
Cơn buồn ngủ của Thư Minh Yên hoàn toàn tan biến, như một con cá chép lộn mình ngồi thẳng dậy.
Sau khi hít thở sâu hai hơi, cô gõ trên màn hình Đúng vậy ạ Xin chào cô Trần, em tên là Thư Minh Yên, xin hỏi hôm nay khi nào em đến đón cô?
Bên kia tạm thời không trả lời.
Thư Minh Yên đợi một lúc, quyết định tắm rửa sạch sẽ trước, vội vàng đến đoàn làm phim.
Công việc quay phim bận rộn nửa ngày, đến giờ ăn trưa cô nhận được tin nhắn của Trần Phùng Mẫn Sáu giờ chiều hãy đến đây.
Đồng thời gửi vị trí của một khách sạn.
Địa điểm mà Trần Phùng Mẫn gửi là ở trung tâm thành phố, cách đoàn phim nửa giờ lái xe.
Sau năm giờ, cô chào đạo diễn Quách và đi ra con đường bên ngoài để chờ xe.
Mấy ngày nay trời không mưa, không khí nóng như lò nướng.
Gần chạng vạng, mặt trời còn cao quá đầu, tiếng ve kêu râm ran.
Thư Minh Yên đang mặc một chiếc quần đùi denim, đôi chân thon dài nõn nà của cô lộ ra bên ngoài.
May mắn thay, taxi đến sớm, Thư Minh Yên ra hiệu ngồi vào.
Sau khi bị điều hòa mát lạnh thổi vào bên trong, cô cảm thấy cả người như sống lại.
Trên đường đi, cô nhận được tin nhắn WeChat từ Mộng Vi Đại biên kịch Thư tương lai, chúc em thành công Thư Minh Yên siết chặt khớp ngón tay khi cầm điện thoại, trong lòng dâng lên một tia căng thẳng không thể giải thích được.
...
Thư Minh Yên ngồi ở sảnh khách sạn một lúc, Trần Phùng Mẫn mới từ trên bước xuống.
Cô ấy mặc một chiếc váy đen, đi giày cao gót, để tóc dài và hơi xoăn.
Khuôn mặt xinh đẹp, khí chất giỏi giang.
Thư Minh Yên đứng dậy gặp, giới thiệu bản thân.
Trần Phùng Mẫn sững sờ một lúc, sau đó mỉm cười "Tôi nhờ đạo diễn Quách tìm tài xế cho tôi, sao ông ấy lại tìm một mỹ nữ tới." Bởi vì thời tiết nóng bức, Thư Minh Yên trang điểm rất nhẹ, nhưng lại tôn lên vẻ đẹp tự nhiên của cô, con ngươi và lông mày rõ ràng, có một nét duyên dáng động lòng người.
Giống như một người tuyệt vời được nuôi dưỡng bởi núi và dòng sông xinh đẹp của vùng Giang Nam.
"Cô là diễn viên dưới quyền của đạo diễn Quách à?" Trần Phùng Mẫn mắc bệnh nghề nghiệp nhướng mày nhìn Thư Minh Yên, "Tôi có một vai rất hợp với cô, cô có hứng thú đi thử vai không?
Nữ chính đó." Thư Minh Yên chuẩn bị rất nhiều lời mở đầu, còn đang ấp ủ, đột nhiên bị Trần Phùng Mẫn phá vỡ.
Cô sững sờ hai giây, vội vàng cười giải thích "Cô Trần, em không phải là diễn viên." "Không phải diễn viên sao lại quen biết đạo diễn Quách?" Trần Phùng Mẫn còn tưởng đạo diễn Quách giới thiệu nữ chính cho bộ phim mới của cô ấy.
Gương mặt này, không làm diễn viên thật đáng tiếc.
Thư Minh Yên "Em là học trò của cô Dương, biên kịch của Trục Lộc Xuân Thu , em đang học trường hí kịch điện ảnh và truyền hình, sắp năm cuối ạ." "Biên kịch à." Trần Phùng Mẫn liếc nhìn đồng hồ, thuận miệng hỏi "Đã bao giờ viết kịch bản ở trường chưa?" Không ngờ Trần Phùng Mẫn lại chủ động đề cập đến chuyện này, Thư Minh Yên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡